Bát cơm giữa rừng Trường Sơn
Những năm chiến tranh, trên tuyến Đường Trường Sơn, có một tổ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường.
Trong tổ có hai người bạn rất thân: Hòa và Bình. Cả hai cùng tuổi, cùng rời quê ở Thanh Hóa vào chiến trường.
Cuộc sống nơi rừng sâu rất thiếu thốn. Mỗi bữa ăn chỉ có cơm độn với ít muối hoặc rau rừng.
Một hôm, sau nhiều ngày làm việc vất vả, mỗi người chỉ được phát một bát cơm nhỏ. Hòa thấy Bình mệt hơn nên lặng lẽ chia phần của mình sang bát bạn.
Bình hỏi:
“Cậu không đói à?”
Hòa cười:
👉 “Tớ ăn rồi.”
Nhưng thực ra, Hòa chưa ăn gì cả.
⸻
Đêm hôm đó, trời mưa lớn. Cả tổ phải đi san lấp một đoạn đường vừa bị bom làm hỏng. Công việc kéo dài đến khuya.
Bình quay sang thấy Hòa vẫn làm việc, dù bước chân đã chậm lại. Khi nghỉ tay, Bình mới biết Hòa đã nhịn phần ăn của mình.
Bình lặng người, không nói gì. Từ hôm đó, hai người luôn chia nhau từng chút thức ăn ít ỏi.
⸻
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, Bình trở thành cựu thanh niên xung phong. Mỗi lần nhắc lại, ông chỉ nói một câu giản dị:
👉 “Thời đó, chúng tôi không có gì nhiều, chỉ có nhau thôi.”



