Cựu chiến binh

BÁT CƠM GIỮA TÌNH ĐỒNG ĐỘI

Trong những năm tháng chiến đấu nơi đất bạn, điều khiến bác Nguyễn Văn Thành nhớ nhất không chỉ là gian khổ mà còn là tình đồng đội gắn bó keo sơn. Chính sự sẻ chia giản dị đã giúp những người lính vượt qua mọi thiếu thốn và hiểm nguy.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác kể rằng thời chiến, thiếu thốn đủ bề, nhiều hôm cả đơn vị chỉ có rau rừng và ít gạo mang theo. Có lần hành quân kéo dài, lương thực cạn dần, anh em phải chia nhau từng phần nhỏ để cầm sức.

“Có đồng chí bị sốt rét run cầm cập mà vẫn nhường phần cơm cho người khác,” bác nhớ lại, ánh mắt chùng xuống.

Người viết cảm nhận rõ tình cảm thiêng liêng giữa những người lính trẻ. Trong gian khổ, họ coi nhau như ruột thịt. Người khỏe giúp người yếu mang đồ, người biết chữ viết thư giúp đồng đội gửi về quê nhà.

Bác kể về một người đồng đội quê Nghệ An rất thân với mình. Những đêm nghỉ chân, hai người thường ngồi kể chuyện quê, chuyện gia đình để vơi nỗi nhớ nhà. “Ở chiến trường, tình đồng đội quý lắm. Có khi còn hơn anh em ruột,” bác nói.

Chính tình cảm ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao giúp người lính vượt qua bom đạn và nỗi cô đơn nơi chiến trường xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn