BÁT CƠM KHÊ NƠI THÀNH CỔ VÀ KÝ ỨC VỀ NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI TUỔI MƯỜI HAI
Trong những ngày giữa thu lịch sử, theo chân những hoạt động tri ân của Đoàn Thanh niên xã Hoằng Hóa, chúng tôi tìm về căn nhà nhỏ bình yên ở thôn Thọ Văn để thăm bác Lê Việt Linh – người cựu chiến binh từng kinh qua những ngày tháng ác liệt nhất của chiến trường Quảng Trị năm 1972. Ngồi bên chén trà xanh còn nghi ngút khói, đôi bàn tay gầy gầy, hằn sâu vết thời gian của bác run run lật mở từng trang ký ức, mang chúng tôi trở về với những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng. Bác Linh chậm rãi kể rằng, giữa cơn mưa bom bão đạn ở mảng đất Quảng Trị cày xới, điều làm bác nhớ mãi không phải là cái chết luôn rình rập, mà lại là một kỷ niệm rất nhỏ: bát cơm nấu vội bị khê đen dưới gầm hầm rơm cùng mắm tôm khô. Ngày ấy, chiến trường thiếu thốn đủ bề, anh em trong tiểu đoàn chia nhau từng ngụm nước bẩn trong hố bom, nhường nhau từng hạt cơm chan lẫn khói bụi pháo. Bác nghẹn ngào bảo, ngày ấy chúng tôi bước vào chiến trường khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi, trong chiếc ba lô gạch đít chỉ có chiếc lược còi làm từ mảnh xác máy bay Mỹ và tấm ảnh gia đình đã mờ nhạt vì ngấm mồ hôi, nhưng ai nấy đều hừng hực một niềm tin ngày chiến thắng. Có những đêm nằm dán lưng xuống lòng đất lạnh, nghe tiếng pháo cầm chừng của địch ngoài đồng trống, thương người mẹ già ở quê nhà Thọ Văn đang ngóng con bên bếp lửa mà nước mắt cứ trào ra, nhưng sáng hôm sau, khi tiếng súng lệnh vang lên, tất cả lại xung phong không một chút đắn đo. Nhìn ánh mắt trầm ngâm của bác khi nhắc về những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường xa xôi, chưa kịp thấy ngày đất nước trọn niềm vui, tuổi trẻ chúng tôi như nghẹn lại, nhận ra rằng giá trị của độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng xương máu và tuổi xuân thanh xuân vô giá của biết bao thế hệ đi trước. Nhấp một ngụm trà, bác Linh quay sang nắm chặt tay chúng tôi, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng nhắn gửi rằng, các cháu Đoàn viên thanh niên hôm nay thật may mắn khi được sinh ra trong thời bình, nhưng đừng bao giờ quên những giá trị lịch sử và sự hy sinh của cha anh, hãy sống, học tập và cống hiến hết mình để xây dựng quê hương Hoằng Hóa ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Chia tay bác, bước đi trên con đường làng Thọ Văn rợp cờ hoa và ánh nắng thanh bình, những lời kể mộc mạc mà sâu sắc ấy vẫn vang vọng trong tâm trí chúng tôi, trở thành hành trang tinh thần vô giá, thôi thúc tuổi trẻ xã Hoằng Hóa không ngừng rèn luyện, tiếp nối ngọn lửa cách mạng kiên cường mà thế hệ các bác đã thắp lên bằng cả cuộc đời mình.



