Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bát Cơm Mặn Chát Và Anh Thành

Đêm đó là một đêm tĩnh lặng đến rợn người giữa hai đợt pháo. Cả tiểu đội sáu người chúng tôi chỉ còn sót lại đúng một bát cơm trắng trộn muối, hạt cơm đã bắt đầu cứng lại vì sương đêm. Chúng tôi chuyền tay nhau, mỗi người chỉ dám rón rén xúc một miếng nhỏ nơi mép bát. Anh Thành - tiểu đội trưởng, người đàn ông quê lúa Thái Bình luôn nhường nhịn mọi thứ cho đàn em - đã đẩy bát cơm về phía tôi. Anh bảo: "Phước ăn đi, cậu còn trẻ, sức bền kém hơn anh, phải ăn mới giữ được súng". Tôi cầm bát cơm, ăn

Quảng Trị27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó là một đêm tĩnh lặng đến rợn người giữa hai đợt pháo. Cả tiểu đội sáu người chúng tôi chỉ còn sót lại đúng một bát cơm trắng trộn muối, hạt cơm đã bắt đầu cứng lại vì sương đêm. Chúng tôi chuyền tay nhau, mỗi người chỉ dám rón rén xúc một miếng nhỏ nơi mép bát. Anh Thành - tiểu đội trưởng, người đàn ông quê lúa Thái Bình luôn nhường nhịn mọi thứ cho đàn em - đã đẩy bát cơm về phía tôi. Anh bảo: "Phước ăn đi, cậu còn trẻ, sức bền kém hơn anh, phải ăn mới giữ được súng".

Tôi cầm bát cơm, ăn ngấu nghiến mà không kịp suy nghĩ gì về sự hy sinh thầm lặng ấy. Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, một quả đạn cối đã rơi trúng vị trí anh Thành đang cảnh giới. Anh đi, không kịp để lại một lời trăng trối. Nhiều năm trôi qua, đất nước đã hòa bình, mâm cao cỗ đầy chẳng thiếu thức gì, nhưng mỗi khi bưng bát cơm trắng tinh dẻo thơm trên tay, tôi lại thấy mắt mình nhòe đi. Vị mặn chát của bát cơm đêm ấy vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về món nợ xương máu mà tôi mang theo suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn