Bát Cơm Ngô Và Quả Trứng Luộc Ở Đèo Re
rong chiến dịch Thu - Đông, Bác Hồ cùng đoàn công tác di chuyển qua khu vực Đèo Re (thuộc ATK Định Hóa, Thái Nguyên). Đường đèo dốc đứng, sương mù dày đặc và mưa rừng trơn trượt khiến chuyến đi vô cùng vất vả. Đoàn hành quân từ sáng sớm, đến giữa trưa mới dừng chân nghỉ bên một bờ suối dưới chân đèo để ăn cơm.
Thời đó ở chiến khu vô cùng thiếu thốn, bữa ăn của các chiến sĩ cận vệ chủ yếu là cơm ngô trộn sắn dốc và chút muối vừng. Thương Bác tuổi đã cao lại phải lội bộ đường dài, đồng chí Hoàng Hữu Kháng – lúc đó là Trưởng ban Bảo vệ – đã dặn bộ phận nuôi quân cố gắng gom góp, kiếm được một quả trứng gà đem luộc lên để bổ sung dinh dưỡng riêng cho Bác.
Đến bữa ăn, đồng chí Kháng cẩn thận dọn phần cơm ngô của Bác ra một chiếc xẻng bộ đội sạch, trên cùng trân trọng đặt quả trứng luộc đã bóc vỏ ngăn nắp.
Khi Bác ngồi xuống chuẩn bị ăn, nhìn thấy quả trứng trên phần cơm của mình mà các anh em xung quanh chỉ có cơm ngô khô khốc với muối vừng, Bác liền dừng lại. Bác ngước nhìn đồng chí Hoàng Hữu Kháng rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Chú Kháng này, hôm nay đoàn ta có chuyện gì vui mà lại có đặc sản thế này?"
Đồng chí Kháng bối rối trả lời:
"Thưa Bác, đường đèo dốc gian khổ quá, anh em thương Bác mệt nên cố kiếm quả trứng bồi dưỡng cho Bác lấy sức đi tiếp ạ!"
Bác Hồ nhìn quả trứng, rồi nhìn ánh mắt lo lắng của người cận vệ trưởng. Bác mỉm cười ấm áp nhưng giọng nói đầy suy tư:
"Bác cảm ơn tấm lòng của các chú. Nhưng các chú xem, chúng ta cùng đi đường rừng, cùng leo một con đèo, các chú trẻ nhưng còn phải mang vác ba lô, tư trang nặng nề cho Bác, các chú mệt hơn Bác nhiều. Bác không thể ăn quả trứng này một mình được."
Nói rồi, Bác lấy chiếc thìa nhỏ, cẩn thận cắt quả trứng luộc ra làm nhiều phần nhỏ. Bác tự tay gắp từng miếng trứng chia vào phần cơm của đồng chí Kháng và các anh em chiến sĩ trong đội bảo vệ đang ngồi xung quanh. Bác vui vẻ bảo:
"Mỗi người một miếng, chúng ta cùng hưởng vị ngọt ngào của chiến khu nhé!"
Đồng chí Hoàng Hữu Kháng cùng các anh em nghẹn ngào, không ai nỡ nuốt miếng trứng ấy. Giữa cái lạnh của rừng già và cái mệt của chặng đường vượt đèo, miếng trứng nhỏ thấm đượm tình thương của Bác đã xua tan mọi mệt mỏi, sưởi ấm lòng những người chiến sĩ cận vệ.
Ý nghĩa: Trong suốt cuộc đời mình, Thiếu tướng Hoàng Hữu Kháng luôn ghi nhớ bài học về sự bình đẳng, giản dị và tình thương yêu đồng chí vô bờ bến của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chính tinh thần "chia ngọt sẻ bùi" ấy của Bác đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm và kết nối muôn triệu trái tim Việt Nam vượt qua giai đoạn hoa lửa gian lao mà hào hùng.



