BÁT CƠM SẺ ĐÔI NƠI ĐỈNH TRỜI MƯƠNG KHƯƠNG
Biên cương những năm cuối thập niên 80 là những chuỗi ngày sương giá bao phủ các đỉnh núi cao. Đứng chân làm nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất Tổ quốc tại khu vực Mường Khương, những người lính thuộc Sư đoàn 316 đã đi qua những thử thách tột cùng của cơn khát, cái lạnh và sự thiếu thốn vật chất.
Biên cương những năm cuối thập niên 80 là những chuỗi ngày sương giá bao phủ các đỉnh núi cao. Đứng chân làm nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất Tổ quốc tại khu vực Mường Khương, những người lính thuộc Sư đoàn 316 đã đi qua những thử thách tột cùng của cơn khát, cái lạnh và sự thiếu thốn vật chất.
Giữa đỉnh cao quanh năm mây mù che phủ, cái rét như những lưỡi dao băng giá đâm thấu vào từng thớ thịt. Có những ngày vây hãm, đường cung cấp lương thực bị chia cắt bởi mưa lũ và địa hình hiểm trở, khẩu phần của mỗi người lính chỉ vỏn vẹn một nắm cơm độn sắn đã nguội ngắt và chút muối mè. Trong căn hầm đá nhỏ nghi ngút hơi thở rét buốt, người tiểu đội trưởng cẩn thận dùng lưỡi le bẻ đôi nắm cơm nhỏ, nhường phần nhỉnh hơn cho người chiến sĩ trẻ nhất đội vừa trải qua trận sốt rét rừng.
Bát cơm sẻ đôi, ngụm nước suối ít ỏi chuyền tay nhau trong chiếc ca nhôm móp méo, cùng chiếc chăn bông sờn vai được đắp chung giữa đêm đông giá bấc đã gắn kết những người thanh niên từ muôn phương thành anh em ruột thịt. Không có lời nói hoa mỹ, chỉ có những cái siết tay im lặng trước giờ lên gác và ánh mắt quyết tâm bảo vệ nhau giữa lằn ranh sinh tử.
Chính tình đồng chí thuần khiết và thiêng liêng ấy đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất, giúp những người con Thượng Nông vượt qua hàng ngàn ngày đêm gian khổ trên dải đất biên thùy. Trở về đời thường, dù mỗi người một ngả, tình đồng đội năm xưa vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn họ suốt cuộc đời.


