Bát cơm sẻ nửa (2)
Trong một đợt chiến đấu dài ngày, đơn vị của ông Minh rơi vào tình trạng thiếu lương thực. Mỗi người chỉ còn một nắm gạo nhỏ cho cả ngày hành quân.
Hôm ấy, đơn vị gặp một tổ dân công hỏa tuyến vừa vượt núi tiếp tế. Trong đoàn có một cậu bé mới mười mấy tuổi, vì đói và mệt nên ngã lả bên vệ đường. Không suy nghĩ nhiều, ông Minh lấy phần cơm ít ỏi của mình chia cho cậu bé.
Đồng đội hỏi:
“Ông ăn gì mà đi tiếp?”
Ông chỉ cười:
“Người trẻ phải sống để còn mang gạo cho bộ đội.”
Đêm đó, bụng đói cồn cào nhưng ông Minh vẫn cùng anh em đào công sự suốt đêm. Sự sẻ chia giữa chiến tranh khốc liệt khiến tình quân dân càng thêm gắn bó.
Nhiều năm sau trở về quê hương, ông vẫn thường kể với con cháu rằng: trong chiến tranh, thứ quý giá nhất không phải cơm áo mà là tình người.


