Bài viết

BÁT CƠM SẺ NỬA

Hải Phòng18/01/2026Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng. (Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁT CƠM SẺ NỬA

Những năm tháng chiến tranh đi qua làng quê nghèo với dấu chân đói khát và bom đạn, bữa cơm của người dân chỉ vỏn vẹn vài hạt gạo độn khoai, độn sắn. Hôm ấy, trong căn nhà tranh vách đất nằm nép mình bên bờ ruộng, cả gia đình ngồi quây quần bên mâm cơm trống trải. Trên mâm chỉ có một bát cơm nhỏ, trắng hiếm hoi giữa những ngày thiếu thốn kéo dài.

Người mẹ lặng lẽ chia từng thìa cơm, mắt nhìn đàn con gầy gò mà lòng quặn thắt. Đứa bé nhỏ nhất nhìn bát cơm, nuốt nước bọt nhưng không dám đòi thêm. Người cha ngồi im lặng ở đầu mâm, khuôn mặt sạm nắng, đôi bàn tay chai sạn vì lam lũ. Ông hiểu rõ, bát cơm này là tất cả những gì gia đình còn lại cho cả ngày hôm đó.

Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa khe khẽ. Một cán bộ bộ đội ghé vào xin nước uống. Người lính trẻ gầy gò, áo đã sờn vai, đôi dép cao su mòn vẹt, trên lưng còn vương bụi đường hành quân. Vừa nhìn thấy người lính, người cha vội đứng dậy, mời vào nhà. Ông rót bát nước chè xanh, đưa bằng cả hai tay, ánh mắt đầy kính trọng.

Người lính vừa uống nước vừa ngại ngùng nhìn mâm cơm nghèo nàn, định xin phép đi ngay. Nhưng người cha đã nhẹ nhàng đẩy bát cơm về phía người lính. Ông lặng lẽ cầm bát, dùng đôi đũa tre sứt mẻ chia phần cơm làm hai, rồi đặt một nửa trước mặt người cán bộ.

Ông nói chậm rãi, giọng chắc nịch mà chân thành:
“Nhà tôi ăn ít cũng được, các chú còn đi đánh giặc.”

Cả gian nhà im lặng. Người mẹ quay mặt đi lau vội giọt nước mắt. Những đứa trẻ nhìn theo bát cơm, ánh mắt vừa thèm thuồng vừa tự hào. Người lính trẻ sững lại, cổ họng nghẹn cứng. Anh nhìn bát cơm trắng nhỏ bé ấy như nhìn một món quà vô giá giữa những ngày bom đạn.

Cuối cùng, anh cúi đầu, chắp tay nhận bát cơm. Từng hạt cơm nóng hổi không chỉ làm ấm bụng, mà còn sưởi ấm cả trái tim người lính đang trên đường ra mặt trận. Ăn xong, anh đứng nghiêm chào gia đình, ánh mắt rực lên niềm tin và quyết tâm.

Bát cơm ấy chẳng đủ đầy, nhưng chứa đựng tình nghĩa lớn lao của người dân quê đối với cách mạng. Chính từ những bát cơm sẻ nửa như thế, từ những tấm lòng mộc mạc mà kiên cường, bộ đội ta đã có thêm sức mạnh để đi suốt những năm tháng gian khổ, vượt qua đói rét, bom đạn, để giữ vững niềm tin vào ngày mai đất nước độc lập, nhân dân được no ấm, yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn