Bát cơm sẻ nửa
Hôm đó, đơn vị tôi dừng chân ở một làng nhỏ sau nhiều ngày hành quân. Cả tiểu đội đói lả, lương thực mang theo đã cạn. Một bà cụ trong làng mang ra một nồi cơm nhỏ, nói:
“Các con ăn tạm, nhà chỉ còn vậy thôi…”
Chúng tôi nhìn nhau, không ai dám ăn nhiều. Mỗi người chỉ lấy một ít. Nhưng bà cụ cứ gắp thêm vào bát chúng tôi, còn mình thì ngồi nhìn, miệng cười hiền.
Sau này tôi mới biết, đó là phần gạo cuối cùng của bà. Đêm hôm ấy, bà đã nhịn đói.



