Cựu chiến binh

Bát cơm sẻ nửa bên dòng sông Thạch Hãn

Bát cơm sẻ nửa bên dòng Thạch Hãn "Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy bát cơm trắng thơm mùi lúa mới, lòng tôi lại thắt lại khi nhớ về mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị. Khi đó, tôi là chiến sĩ trinh sát trẻ, còn anh Nuôi (tên thân mật của một đồng chí cùng tiểu đội) là người phụ trách tiếp tế cho cả hầm.

Ninh Bình10/05/2026Thái Mai Lệ Chi (chi đoàn Hồng Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bát cơm sẻ nửa bên dòng Thạch Hãn

"Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy bát cơm trắng thơm mùi lúa mới, lòng tôi lại thắt lại khi nhớ về mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị. Khi đó, tôi là chiến sĩ trinh sát trẻ, còn anh Nuôi (tên thân mật của một đồng chí cùng tiểu đội) là người phụ trách tiếp tế cho cả hầm.

Quảng Trị những ngày ấy không có lấy một nhành cây xanh, chỉ có màu xám của tro tàn và mùi khét lẹt của thuốc súng. Tiếp tế bị cắt đứt, anh em chúng tôi phải nhịn đói, nhịn khát dưới hầm hàm ếch suốt ba ngày đêm. Giữa lúc tưởng như kiệt sức, anh Nuôi bò vào, vạt áo rách bươm nhưng đôi mắt lại sáng rực. Anh mở bọc vải nhỏ, bên trong là một bát cơm duy nhất anh vừa tranh thủ thổi nấu từ nắm gạo sót lại dưới đáy thùng.

Anh đẩy bát cơm về phía tôi, giọng thào thào vì khát:

'Hùng, mày trẻ nhất, lại phải bò ra ngoài công sự suốt đêm qua, ăn đi lấy sức mà bám trận địa.'

Tôi nhìn bát cơm trắng ngần – thứ quý giá hơn mọi báu vật trên đời lúc bấy giờ – rồi nhìn sang đôi tay run rẩy, gầy guộc của anh. Tôi đẩy lại:

'Anh cũng có ngủ nghê gì đâu, anh ăn đi, em còn mẩu lương khô đây.'

Thực ra, túi tôi chẳng còn gì cả. Hai anh em cứ đẩy qua đẩy lại bát cơm bốc khói nghi ngút giữa không gian sặc sụa mùi tử thần. Cuối cùng, anh Nuôi bảo: 'Thôi, chia đôi, mỗi người vài thìa cho ấm bụng.' Chúng tôi ăn chung bát cơm ấy, không có muối, không có thức ăn, nhưng đó là bữa cơm ngọt nhất, ấm áp nhất trong đời lính của tôi.

Chỉ vài giờ sau, một trận pháo kích dội thẳng vào cửa hầm. Anh Nuôi đã vĩnh viễn nằm lại bên bờ hào khi đang cố gắng che chắn cho túi gạo cuối cùng của đơn vị. Anh đi khi bát cơm sẻ nửa lúc nãy vẫn còn chưa kịp tiêu hết trong dạ dày.

Hòa bình rồi, mỗi lần họp mặt cựu chiến binh, chúng tôi vẫn nhắc về anh. Chiến tranh có thể tàn phá tất cả, nhưng không bao giờ tiêu diệt được tình đồng đội. Chúng tôi sống được đến ngày hôm nay là nhờ những người như anh Nuôi, những người đã nhường cả sự sống cho đồng đội mình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn