Bát cơm sẻ nửa giữa lửa đạn
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tại căn cứ Núi Dầu, các đội du kích phần lớn đều là thanh niên mới mười bảy, mười tám tuổi. Trong đó có đôi bạn thân là Trí và Lâm – hai chàng trai cùng quê, cùng vào du kích một ngày. Lúc khó khăn nhất, khẩu phần mỗi người chỉ vỏn vẹn nắm cơm độn sắn, vậy mà Trí lúc nào cũng bẻ đôi phần của mình để chia cho Lâm – người bị sốt rét triền miên. Có hôm bom nổ ngay sát hầm, đất đá vùi lên người, Trí vẫn quay sang hỏi Lâm trước: “Mi còn sống không? Mi còn ăn được
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tại căn cứ Núi Dầu, các đội du kích phần lớn đều là thanh niên mới mười bảy, mười tám tuổi. Trong đó có đôi bạn thân là Trí và Lâm – hai chàng trai cùng quê, cùng vào du kích một ngày. Lúc khó khăn nhất, khẩu phần mỗi người chỉ vỏn vẹn nắm cơm độn sắn, vậy mà Trí lúc nào cũng bẻ đôi phần của mình để chia cho Lâm – người bị sốt rét triền miên. Có hôm bom nổ ngay sát hầm, đất đá vùi lên người, Trí vẫn quay sang hỏi Lâm trước: “Mi còn sống không? Mi còn ăn được không?” Sau ngày giải phóng, Lâm kể lại câu chuyện ấy cho lớp trẻ, mắt đỏ hoe: “Trong thời hoa lửa đó, bát cơm sẻ nửa quý hơn mọi thứ. Nhờ tình đồng đội, tụi tui vượt qua được nỗi sợ và cái đói.” Hôm nay, câu chuyện của Trí và Lâm vẫn được Chi đoàn lưu lại như một lời nhắc nhở: tinh thần sẻ chia luôn là sức mạnh làm nên chiến thắng, từ chiến trường năm xưa đến cuộc sống bình yên hôm nay.


