Bát cơm sẻ nửa trong đêm hành quân
Bát cơm sẻ nửa trong đêm hành quân
Ông Hoàng Văn Thức, cựu chiến binh xã vùng cao, năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi khi kể về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, giọng ông vẫn đầy xúc động.
Ông nhớ mãi một đêm hành quân trên tuyến đường Trường Sơn vào mùa mưa năm 1972. Hôm ấy đơn vị của ông đã hành quân liên tục hơn hai ngày đêm. Lương thực mang theo gần cạn, mỗi người chỉ còn một nắm gạo nhỏ. Trời tối đen như mực, mưa rừng xối xả khiến ai cũng mệt lả.
Đến một khe núi, đơn vị dừng chân nghỉ tạm. Tổ nuôi quân nấu được một nồi cơm độn sắn ít ỏi. Mỗi người được chia một bát cơm nhỏ. Khi đang chuẩn bị ăn, ông nhìn thấy một chiến sĩ trẻ tên Hòa ngồi lặng lẽ bên gốc cây. Hỏi ra mới biết Hòa bị sốt rét nhiều ngày, vừa đi vừa run, không còn sức nhận cơm.
Người tiểu đội trưởng liền đứng dậy, lấy nửa bát cơm của mình chia cho Hòa. Thấy vậy, từng người trong tiểu đội cũng lặng lẽ gắp một ít cơm bỏ vào chiếc bát của đồng đội. Chẳng mấy chốc bát cơm của Hòa đầy lên.
Ông Thức kể: “Lúc đó ai cũng đói, nhưng không ai tiếc phần ăn của mình. Chúng tôi hiểu rằng nếu một người ngã xuống thì cả đơn vị sẽ đau lòng.”
Đêm ấy Hòa ăn hết bát cơm, được đồng đội thay nhau cõng trong chặng đường tiếp theo. Vài tuần sau, sức khỏe anh hồi phục và tiếp tục chiến đấu cùng đơn vị.
Sau chiến tranh, Hòa trở về quê hương lập nghiệp. Nhiều năm sau gặp lại nhau trong một buổi họp mặt cựu chiến binh, hai người ôm chầm lấy nhau mà nước mắt lăn dài.
Ông Thức thường nói với con cháu rằng: “Chiến tranh khốc liệt lắm, nhưng chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Bát cơm sẻ nửa năm nào tuy nhỏ bé nhưng là thứ tôi nhớ nhất trong suốt cuộc đời người lính.”



