Cựu chiến binh

BÁT CƠM SẺ NỬA VÀ ĐIỆU LĂM-VÔNG TRÊN ĐẤT BẠN

BÁT CƠM SẺ NỬA VÀ ĐIỆU LĂM-VÔNG TRÊN ĐẤT BẠN

Lai Châu05/02/2026Đoàn xã Phong Thổ (sưu tầm) (Đoàn xã Phong Thổ (sưu tầm))3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁT CƠM SẺ NỬA VÀ ĐIỆU LĂM-VÔNG TRÊN ĐẤT BẠN

Ký ức của cựu chiến binh Lý Thanh Xuân (Bản Thèn Xin, Phong Thổ) Trong căn nhà nhỏ tại bản Thèn Xin, xã Phong Thổ, ông Lý Thanh Xuân (sinh năm 1954) đôi khi vẫn nhìn về phía những dải núi mờ xa phía biên giới. Ở tuổi ngoài 70, trí nhớ có thể vơi rụng ít nhiều, nhưng những ngày tháng "thượng Lào" năm 1975, khi ông mới là chàng trai mười tám đôi mươi, vẫn vẹn nguyên như một thước phim màu rực rỡ.

Những bước chân băng rừng từ Phong Thổ năm 1975, khi tiếng súng giải phóng vang dội khắp hai nước Đông Dương, chàng trai trẻ Lý Thanh Xuân rời bản Thèn Xin, mang theo tinh thần của người con đất núi Lai Châu sang giúp nước bạn Lào. Với ông, đất Lào vừa lạ vừa quen. Quen vì cái nương cái rẫy, lạ vì những bản làng có mái nhà sàn vươn cao và những điệu cười hiền hậu của người dân xứ sở Triệu Voi. Ông Xuân nhớ lại, ngày ấy hành quân qua những cánh rừng già, thiếu thốn đủ bề. Nhưng cứ hễ thấy bóng áo bộ đội Việt Nam thấp thoáng đầu bản, là bà con người Lào đã ùa ra đón. "Mẹ Lào" và nắm xôi dẻo tình nghĩa Ký ức đậm nét nhất trong lòng ông Xuân chính là sự tiếp đón nồng hậu của những người mẹ, người chị Lào. "Hồi đó, dân mình nghèo, dân bạn cũng khổ vì chiến tranh. Nhưng có bao nhiêu xôi ngon, bà con đều dồn vào những chiếc 'típ' (giỏ mây đựng xôi) để dành cho bộ đội Việt Nam," ông Xuân bồi hồi kể lại. Ông không bao giờ quên hình ảnh các "Mẹ Thau" (Mẹ Lào) ngồi bên bếp lửa, đôi tay gầy guộc nhưng khéo léo nắm từng nắm xôi dẻo quạnh, dúi vào tay các chiến sĩ. Có những lúc hành quân qua vùng cao, sương muối lạnh thấu xương, bát canh rau rừng nấu vội hay chén rượu cần ấm sực tình anh em của người dân bản địa đã tiếp thêm sức mạnh để ông và đồng đội vượt qua gian khó. Ngôn ngữ của trái tim Dù bất đồng ngôn ngữ, nhưng với ông Xuân, sự thấu hiểu không cần qua lời nói. Chỉ cần một cái gật đầu, một nụ cười hiền lành hay ánh mắt tin cậy mà người dân Lào dành cho "Bộ đội Cụ Hồ" là đủ. Ông nhớ những đêm hội Lăm-vông dưới ánh trăng sau khi vùng giải phóng được ổn định.

Ông Lý Thanh Xuân xúc động nhớ lại kỷ niệm khi thực hiện nghĩa vụ Quốc tế

Những đôi bàn tay của chàng trai bản Thèn Xin vốn quen cầm súng, cầm cuốc, bỗng trở nên mềm mại lạ thường khi hòa mình vào điệu múa cùng các cô gái Lào. Tiếng khèn, tiếng nhạc như xóa nhòa khoảng cách biên giới, chỉ còn lại tình đồng chí, tình nhân dân thắm thiết. Trở về với niềm tự hào Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quốc tế, ông Xuân trở về bản Thèn Xin, tiếp tục gắn bó với mảnh đất Phong Thổ. Những kỷ niệm về năm 1975 tại Lào không chỉ là ký ức về một thời chiến đấu, mà còn là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì tình hữu nghị sắt son giữa hai dân tộc Việt - Lào.

Với ông, mỗi khi nhắc đến nước bạn, trong lòng lại trào dâng một cảm giác ấm áp như được trở về nhà. Bởi ở bên kia biên giới, có những "gia đình" không cùng huyết thống nhưng đã từng sẻ chia với ông từng hạt muối, nắm xôi trong những ngày tháng gian khổ mà hào hùng nhất của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn