Cựu chiến binh

Bát cơm sẻ nửa và lời hẹn ước dưới trăng rừng

Giữa những cung đường Trường Sơn hiểm trở, nơi cái đói, cái rét và bệnh tật luôn rình rập, tình đồng chí chính là điểm tựa lớn nhất giúp người lính vượt qua mọi giới hạn của thể xác.

Thanh Hóa19/08/2026xã Phong Mỹ (Xã Phong Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những cung đường Trường Sơn hiểm trở, nơi cái đói, cái rét và bệnh tật luôn rình rập, tình đồng chí chính là điểm tựa lớn nhất giúp người lính vượt qua mọi giới hạn của thể xác.

Bác Đặng Văn Sỹ (cựu chiến binh Binh đoàn 559, hiện mang thương tật ở chân và chịu di chứng sốt rét rừng ác tính) rưng rưng nhớ lại:

  • Khoảnh khắc sẻ chia: Có một đêm hành quân qua đèo La Pê Tê, sương mù dày đặc và cái lạnh cắt da cắt thịt khiến ai nấy đều kiệt sức. Lương khô và gạo mang theo đã cạn, tiểu đội chỉ còn một vắt cơm nắm cuối cùng được bọc trong lá chuối. Đồng chí tiểu đội trưởng – một người anh lớn quê ở Nam Định – đã cắt vắt cơm thành những phần nhỏ bằng nhau, chia đều cho từng anh em trong tổ.

  • Bác Sỹ nhớ mãi ánh mắt ấm áp của người anh năm ấy khi đưa phần cơm nhỏ cho mình và dặn: "Ăn đi em, để còn sức mai vượt dốc. Anh em mình có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, nhất định phải cùng nhau đi đến ngày chiến thắng". Vắt cơm nghèo khó ấy đã cứu sống thể lực của mấy anh em qua đêm giá lạnh, và lời hẹn ước ngày toàn thắng ấy mãi mãi khắc sâu trong tâm trí những người lính sống sót trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn