Bát cơm sẻ nửa và tấm lòng người mẹ sông Hồng
Tình cảm bao la của cụ Phạm Thị Muốn dành cho các chiến sĩ bộ đội như con đẻ của mình.
Trong ký ức của những cựu chiến binh từng hoạt động tại vùng căn cứ năm xưa, hình ảnh cụ Phạm Thị Muốn (SN 1921) luôn gắn liền với sự ấm áp và bao dung của một người mẹ hiền. Giữa những ngày tháng thiếu thốn tột cùng, bữa cơm gia đình chỉ có rau khoai, củ sắn, cụ vẫn chắt chiu từng hạt gạo ít ỏi để nấu những bát cơm nóng dâng lên các chiến sĩ bộ đội. Cụ coi các đồng chí cán bộ dừng chân tại nhà mình như chính những người con ruột thịt đang xông pha ngoài mặt trận. Nhìn các anh gầy gộc, áo vải sờn vai vì bom đạn, cụ lại thức thâu đêm bên đèn dầu khâu lại từng nếp áo, nấu từng bát lá thuốc xông cho các anh vơi đi cơn sốt rừng. Tấm lòng nhân hậu và sự chăm sóc ân cần của mẹ Muốn đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp thêm niềm tin và nghị lực cho các chiến sĩ vững vàng vượt qua gian khổ, quyết tâm chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



