Bát cơm sẻ nửa và tình yêu dành cho thương binh
Năm 1946, trong một lần đến thăm trại thương binh, thấy một chiến sĩ bị hỏng cả hai mắt, cụt một tay đang chật vật tự xúc cơm ăn, Bác đã lặng lẽ đi đến, ngồi xuống bên cạnh. Người đỡ lấy bát cơm, tự tay bón từng thìa cơm cho người chiến sĩ ấy. Nước mắt người thương binh lăn dài trên đôi gò má sẹo, anh không nhìn thấy mặt Bác, nhưng anh cảm nhận được hơi ấm và tình thương của người Cha. Bác bảo: "Các chú đã hiến dâng xương máu cho Tổ quốc, Bác phục vụ các chú là bổn phận của Bác".



