BẮT CƯỚP Ở KHU ĐÀO VÀNG (Nguyễn Duy Chiến)
Chập tối ở khu đào vàng này thường có tiếng hú. Tiếng hú vang vọng vào vách núi âm u, hoang dã. Đó là những tiếng gọi nhau sau một ngày cực nhọc. Tiếng hú khê đặc từ những canh bạc đỏ đen xuyên suốt ngày đêm. Tiếng hú phát ra từ dưới hang sâu khi tìm ra vàng ... Người dân ở đây hầu như đã quen với những không khí ồn ào như vậy. Thường là khu đào vàng xong, họ trầm lặng trút những hạt vàng cám vừa đào được vào chiếc lọ nhỏ rồi tất tả đi "chân chim" về bản, hay ghé vào bán cho những "lò" cân vàng
BẮT CƯỚP Ở KHU ĐÀO VÀNG (Nguyễn Duy Chiến)
Chập tối ở khu đào vàng này thường có tiếng hú. Tiếng hú vang vọng vào vách núi âm u, hoang dã. Đó là những tiếng gọi nhau sau một ngày cực nhọc. Tiếng hú khê đặc từ những canh bạc đỏ đen xuyên suốt ngày đêm. Tiếng hú phát ra từ dưới hang sâu khi tìm ra vàng ...
Người dân ở đây hầu như đã quen với những không khí ồn ào như vậy. Thường là khu đào vàng xong, họ trầm lặng trút những hạt vàng cám vừa đào được vào chiếc lọ nhỏ rồi tất tả đi "chân chim" về bản, hay ghé vào bán cho những "lò" cân vàng. Chủ "lò" mua vàng nguyên chất rồi mang về huyện, cô lại thành những "chỉ" những "cây". Họ không tốn sức mà ăn chênh lệch giá, nhiều khi gặp những tay "vịt trời" họ vớ bẫm.
Hôm ấy trời mới chập choạng về đêm mà đám cân vàng đã về một nửa. Gió mùa đông bắc thổi tới ù ù. Một thanh niên chạc hai sáu tuổi, cao, đen đi từ bãi vàng tới. Hắn đảo qua rồi ghé lại một người cân vàng nói nhỏ:
- Cân thử xem bao nhiêu?
Người cân vàng lẻo khẻo, đang kiểm tiền ngước nhìn lên thấy hắn mặt mày tinh tướng nên chột dạ, từ chối khéo:
- Thôi, tối rồi chú em. Mai cân cũng chưa muộn.
Gã thanh niên quắc mắt:
- Sao mọi bận nửa đêm vẫn cân? Mày định cho bố nhịn bữa tối hả!
Người cân vàng miễn cưỡng nghe theo, cầm vàng cho vào chiếc cân tiểu ly mà tay anh ta run bần bật. Gói vàng rơi ngay xuống chân, một viên đạn đồng vàng chóe lộ ra lạnh ngắt. Người cân vàng chưa kịp hoàn hồn thì một quả lựu đạn mỏ vịt đen sì nằm gọn vào cằm, kèm theo đó là tiếng rít lên:
- Tiền có bao nhiêu, bỏ ra hết!
Trước khi cầm chiếc túi Mỹ đựng căng toàn tiền, tên cướp nhặt viên đạn đồng dí vào tay người cân vàng:
- Cầm lấy làm kỷ niệm, có chuyện gì coi như đây là số phận của mày!
Hắn quay đi, thoắt một cái đã biến trong màn đêm bao phủ bốn bề núi.
Tin dữ lan nhanh: ở trên rừng có một băng cướp ác lắm! Một cảnh tượng khủng khiếp nữa. Những người đi rừng thấy ở trong lèn đá cao có một xác cô gái vừa bị giết, nạn nhân không phải người vùng này. Thủ phạm đã cao chạy xa bay ... Tình hình mất an ninh đã đe dọa dân bản, họ cấm con cái không được đi chơi đêm, đi làm nương phải cẩn thận. Mọi người nơm nớp lo sợ, đề phòng.
Trưa nay thượng úy Hoàng Huy Thục không sao ngủ được. Anh vừa đi công tác trên tỉnh về. Ban giám đốc đã khen ngợi đơn vị anh có nhiều thành tích trong công lác thực hiện chỉ thị 135. Nhưng mội tin sốt nóng từ cơ sở báo về hoạt động của bọn cướp khiến anh đứng ngồi không yên. Vừa lúc đó thiếu úy Trần Thủy xuất hiện cho biết: Tên tội phạm Lê Xuân Đang có lệnh truy nã đột nhiên xuất hiện ở Bằng Mạc. Vốn là người cẩn trọng, thượng úy Thục hỏi lại:
- Đồng chí xác minh nguồn tin chuẩn chứ?
- Báo cáo anh, rất có cơ sở ạ
Thượng úy cười. Anh cầm khẩu súng ngắn kiểm tra đạn rồi ra lệnh:
- Báo cho anh em chuẩn bị ngay. Nhắc đồng chí Tích kiểm tra lại xăng dầu cho tốt.
Chiếc xe đặc nhiệm lao lên đèo Bén. Vượt qua mười hai cây số đường rừng thì dừng lại ở một lùm cây đầu bản B. Trinh sát cơ sở cho biết: Tên Đang hiện vừa vào uống rượu ở một người dân. Nhà sàn nên sẽ rất bất lợi cho lực lượng công an. Kẻ địch có lợi thế ở trên cao, vả lại chúng có vũ khí và rất liều lĩnh. Sau khi bàn bạc, tổ đặc nhiệm giao cho trung úy Trịnh Tuấn trực tiếp vào tiếp cận đối tượng. Thượng úy Hoàng Huy Thục tổ chức năm chiến sĩ bao vây, hỗ trợ.
Trên nhà sàn tên Đang vừa uống nốt chén rượu vừa phàn nàn:
- Chó má thật! Thoát bọn Thanh Hóa lại rơi vào đây ...
- Cũng chẳng ổn ... Đời bất lực rồi!
Chợt nhìn một người mới đến, hắn cầm chén rượu lè nhè:
- Chúc ông anh một chén!
Người thanh niên nhìn hắn rồi vui vẻ:
- Em không uống được rượu, nhưng với đại ca thì vui, tráo chén.
Hai người cùng cạn. Uống xong, hắn bảo đồng bọn:
- Tao thấy gai người, chắc là có chuyện, thôi không uống nữa.
Cả bọn đồng ý. Người thanh niên ghé vào tai tên Đang thầm thì điều gì đó. Hồi lâu cả bọn lẳng lặng đi xuống cầu thang để sang một ngôi nhà đất gần đấy. Lúc này trong các lùm cây các chiến sĩ cảnh sát hình sự đã sẵn sàng. Một tốp do Hoàng Anh, Trần Thủy tiếp cận đối tượng và trực tiếp đánh bắt. Một tốp do Hoàng Thục cùng Đinh Lộc, Hoàng Hiệu và thiếu úy Lâm Văn Tích hỗ trợ bao vây xung quanh ngôi nhà.
Thời gian trôi đi thật chậm, hồi hộp. Ở trong nhà, tên Đang cùng đồng bọn năm tên ngồi xung quanh một chiếc bàn uống nước. Chúng chụm đầu bàn bạc một phi vụ nào đó. Lợi dụng Thời cơ thiếu úy Hoàng Anh nhanh như con sóc nhảy tới chỗ tên Đang. Một tiếng quát đanh thép vang lên:
- Tất cả giơ tay lên, chúng mày đã bị bắt!
Thiếu úy Trần Thủy hổ trợ, khống chế những tên còn lại. Tên Đang bị bất ngờ, song với bản chất hung hãn, hắn nghiêng người định rút quả lựu đạn trong túi quần ra. Tình thế xấu có thể xảy ra, nhanh như chớp thiếu úy Trần Thủy dùng võ thuật khóa tay phải tên Đang không cho hắn kịp hành động.
Vụ án kết thúc vào lúc hai mươi hai giở ngày mười sáu tháng mười một năm một chín chín mươi.
Huyện phó công an huyện Chi Lăng Hoàng Huy Thục nói với tôi: "Đây chưa hẳn là một chiến công lớn là một trận đánh đẹp. Quên chưa kịp tiết lộ với anh: Đồng chí Nông Văn Mạ, phó chủ tịch kiêm trưởng công an xã Bằng Mạc và nhân dân cùng tham gia truy bắt tên cướp. Trận đánh này cũng có sự phối hợp của đồng chí Hoàng Anh là chiến sĩ Cảnh sát hình sự Công an tỉnh.
Xin được phép coi đầy là món quà mà chúng tôi vừa lập để dâng lên sự bình yên của đất nước vào xuân Tân Mùi!



