Bài viết

BÁT GẠO NGHĨA TÌNH TRONG ĐÊM TRẮNG

An Giang22/05/2026Đoàn trường THPT Dương Đông (Đoàn trường THPT Dương Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1959, sau những đợt càn quét dữ dội của địch, lực lượng cách mạng tại Phú Quốc rơi vào tình thế cực kỳ khó khăn. Địch thực hiện chính sách bao vây kinh tế, ngăn chặn mọi nguồn tiếp tế lương thực từ bên ngoài vào rừng nhằm làm kiệt quệ ý chí của chiến sĩ ta. Tại vùng căn cứ Dương Tơ, có những thời điểm anh em cán bộ phải nhịn đói nhiều ngày, chỉ sống bằng rau rừng và lòng kiên định.

Giữa lúc cái đói đang bủa vây căn cứ, đồng chí Bảy Tấn cùng hai anh em khác đang trú tạm trong một lùm cây kín đáo. Cả ba ngồi trên sàn bằng thân cây bí rị, chưa biết bữa tối sẽ bắt đầu từ đâu vì túi gạo đã cạn kiệt từ lâu. Trong lúc mọi người đều mệt lả và thống nhất rằng "phải móc nối được với cơ sở ngay, nếu không chậm hai ba ngày nữa sẽ bị đói", thì Bảy Tấn quyết định thực hiện một chuyến đi mạo hiểm.

Anh lén lút băng qua những khu vườn tiêu vắng vẻ để tìm đến nhà chị Ba, một cơ sở cũ trung thành. Khi nghe tiếng động nhẹ, chị Ba bước ra mái nhà ngó nghiêng, gương mặt bỗng biến sắc, tái nhợt vì lo sợ cho sự an toàn của anh. Chị thì thầm trong run rẩy: "Ở nhà thằng Bồi, nó đang nhậu... Thằng Kh và ông Ba Dần đang ở đó". Kh là một tên mật vụ nguy hiểm, chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả anh và gia đình chị Ba đều sẽ gặp nguy.

Dù tình thế ngặt nghèo, chị Ba vẫn không nỡ để anh em chịu đói. Chị nhanh chóng vào nhà, vét những lon gạo cuối cùng đưa cho Bảy Tấn kèm theo lời dặn dò đầy lo lắng: "Chúng tôi đã xuống đây, cần ít gạo... Dượng cứ vô trước, tôi cho cháu mang gạo tới".

Đúng như lời hẹn, lát sau một đứa trẻ khoảng 14 tuổi — con trai chị Ba — đã bí mật mang gạo đến điểm hẹn rồi rút lui nhanh chóng. Có thêm vài lon gạo, anh em trong lùm cây như được tiếp thêm sinh lực. Bát cơm nấu vội đêm ấy không chỉ có mùi thơm của hạt gạo mới, mà còn đậm đà nghĩa tình của những người dân nghèo đảo Ngọc, những người sẵn sàng sẻ chia miếng ăn cuối cùng để nuôi giấu cán bộ ngay dưới mũi súng quân thù.

Câu chuyện "Bát gạo nghĩa tình trong đêm trắng" là minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của trận địa lòng dân.

Dù bị đe dọa bởi mật vụ và đồn bốt, người dân Phú Quốc vẫn luôn hướng về cách mạng. Những lon gạo của chị Ba không chỉ là lương thực, đó là niềm tin và hy vọng mà nhân dân gửi gắm vào các anh chiến sĩ.

Hình ảnh đứa trẻ 14 tuổi băng rừng đưa gạo cho thấy tinh thần yêu nước đã thấm sâu vào mọi lứa tuổi trên đảo.

Các em thân mến, bát cơm chúng ta ăn hằng ngày trong thanh bình có nguồn gốc từ những lon gạo "chạy giặc" đầy hiểm nguy như thế. Hãy học cách trân trọng từng hạt gạo, trân trọng sức lao động và lòng tốt của mọi người xung quanh. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: Khi có nhân dân đồng lòng, không khó khăn nào là không thể vượt qua. Hãy sống xứng đáng với tấm lòng của những "người mẹ, người chị" trên đảo Ngọc năm xưa bằng cách học tập chăm chỉ và luôn sẵn lòng giúp đỡ cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁT GẠO NGHĨA TÌNH TRONG ĐÊM TRẮNG | Câu chuyện thời hoa lửa