BẬT KHÓC TRƯỚC TẤM BIA BẰNG ĐÁ TAI MÈO
Trở lại chiến trường xưa sau trọn 30 năm dài đằng đẵng, người cựu chiến binh già với mái tóc đã điểm bạc ngơ ngác đứng trước dãy núi đá vôi bạt trắng—nơi từng là "lò vôi thế kỷ" rực lửa một thời. Mùa thu biên giới phủ một lớp sương mờ lành lạnh, không gian tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ còn tiếng gió rì rào qua những khe đá tai mèo sắc nhọn.
Trở lại chiến trường xưa sau trọn 30 năm dài đằng đẵng, người cựu chiến binh già với mái tóc đã điểm bạc ngơ ngác đứng trước dãy núi đá vôi bạt trắng—nơi từng là "lò vôi thế kỷ" rực lửa một thời. Mùa thu biên giới phủ một lớp sương mờ lành lạnh, không gian tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ còn tiếng gió rì rào qua những khe đá tai mèo sắc nhọn.
Nơi đây năm xưa, biết bao đồng đội của ông đã ngã xuống khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Không có những ngôi mộ cỏ xanh mượt, thân xác họ hòa vào lòng đất đá, để lại những phiến đá tai mèo đứng sừng sững như những tấm bia lịch sử tạc giữa đất trời.
Ông cẩn trọng mở ba lô, lấy ra chiếc ca nhôm đã móp méo—kỷ vật duy nhất còn giữ lại từ thời chiến tranh. Đôi tay gầy gộc, chao đảo vì thời gian run run rót vào ca nhôm ngụm rượu nghìn trùng ấm nóng. Ông quỳ gối, đặt chiếc ca nhôm cùng cành hoa rừng mộc mạc lên phiến đá tai mèo lạnh ngắt.
Giọt nước mắt đục ngầu, kìm nén suốt mấy mươi năm, cuối cùng cũng lăn dài trên gò má nhăn nheo hằn sâu vết thời gian. Ông nghẹn ngào, giọng lạc đi giữa làn sương núi:
– “Tôi về thăm các anh đây... Đồng đội ơi! Quê hương mình giờ đẹp lắm rồi, bình yên lắm rồi...”
Lời thì thầm chìm vào không gian tịch mịch. Giọt nước mắt của người lính già rơi xuống, thấm sâu vào lòng đá tai mèo lạnh buốt, như gạch nối thiêng liêng giữa quá khứ hào hùng và hiện tại bình yên, giữa người sống và những người anh hùng đã ngã xuống vì Tổ quốc.



