Bất kỳ một vinh quang nào cũng phải trả bằng mọi giá
Anh là một chàng sinh viên khoa Toán, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh yêu văn chương, yêu cuộc sống, mang trong mình những ước mơ giản dị của tuổi trẻ. Nhưng khi Tổ quốc cần, Nguyễn Văn Thạc đã gác lại giảng đường, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Anh ra đi khi mới 20 tuổi, để lại cuốn nhật ký mang tên "Mãi mãi tuổi hai mươi" – cuốn sách đã lay động hàng triệu trái tim về lý tưởng sống, tình yêu và khát vọng cống hiến của một thế hệ thanh niên Việt Nam.
Tháng 9 năm 1971, chàng sinh viên Nguyễn Văn Thạc chính thức lên đường nhập ngũ.
Giống như bao thanh niên Hà Nội thời bấy giờ, anh đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Anh yêu văn chương, thích làm thơ, có những rung động đầu đời trong sáng và mang theo biết bao dự định còn dang dở.
Trong cuốn nhật ký của mình, Nguyễn Văn Thạc đã ghi lại những cảm xúc rất đỗi bình dị của tuổi hai mươi: nỗi nhớ gia đình, tình yêu dành cho người con gái mình thương, tình đồng chí, đồng đội và cả những suy tư về lý tưởng sống.
Trên những chặng đường hành quân vào chiến trường Quảng Trị, anh vẫn luôn tin tưởng vào ngày đất nước thống nhất.
Có lần, Nguyễn Văn Thạc viết:
"Bất kỳ một vinh quang nào cũng phải trả bằng mọi giá."
Đó không chỉ là suy nghĩ của riêng anh, mà còn là lý tưởng của cả một thế hệ thanh niên đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, Nguyễn Văn Thạc anh dũng hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới tròn hai mươi tuổi.
Anh không kịp trở về với giảng đường đại học.
Anh không kịp thực hiện những dự định còn dang dở.
Nhưng những trang nhật ký của anh vẫn còn ở lại.
Năm 2005, cuốn nhật ký được xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi hai mươi". Những dòng chữ giản dị của một chàng trai tuổi đôi mươi đã làm rung động hàng triệu bạn đọc, trở thành một trong những sự kiện văn hóa tiêu biểu của năm.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Tuổi hai mươi của Nguyễn Văn Thạc dừng lại ở chiến trường Quảng Trị.
Nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của khát vọng cống hiến và niềm tin vào tương lai mà anh gửi lại vẫn đang được tiếp nối bởi các thế hệ thanh niên hôm nay.
Có lẽ vì thế mà tên cuốn nhật ký ấy đã trở thành lời nhắn nhủ đẹp đẽ nhất:
"Mãi mãi tuổi hai mươi."


