BẬT LỬA VỎ ĐẠN VÀ ÁNH SÁNG TRONG HẦM
Trong lòng hầm dã chiến chật hẹp và ngột ngạt, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, chiếc bật lửa tự chế làm từ vỏ đạn 12,7mm chính là “vật báu” vô giá của cả tiểu đội. Chiếc bật lửa ấy được gọt giũa tỉ mỉ, lắp vừa vặn chiếc bánh xe nhỏ và sợi bấc thấm dầu hỏa.
Trong lòng hầm dã chiến chật hẹp và ngột ngạt, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, chiếc bật lửa tự chế làm từ vỏ đạn 12,7mm chính là “vật báu” vô giá của cả tiểu đội. Chiếc bật lửa ấy được gọt giũa tỉ mỉ, lắp vừa vặn chiếc bánh xe nhỏ và sợi bấc thấm dầu hỏa.
Mỗi khi đêm xuống, giữa tiếng bom pháo gầm hú bên ngoài cửa hầm, một đốm lửa nhỏ ngoi ngóp được bật lên. Ánh sáng vàng tù mù, mong manh ấy chỉ vừa đủ để soi rõ những gương mặt trẻ măng còn bám đầy bụi than và mồ hôi.
Dưới ánh ngọn bấc nhỏ ngoai ngoắt, các chiến sĩ chuyền tay nhau xem lại tấm ảnh gia đình đã mờ nét, nhòe đi vì mưa rừng và mồ hôi, hay cùng nhau đọc chung một lá thư quê nhà đã sờn góc. Đó cũng là lúc họ trút bỏ những căng thẳng của chiến trường để trao nhau những ước mơ giản dị sau khi chiến tranh kết thúc. Người thì khao khát trở lại bục giảng làm thầy giáo dạy trẻ nhỏ, người mơ ước trở về xưởng máy làm anh thợ cơ khí, người lại ước mong một bữa cơm thanh bình bên mâm cơm của mẹ.
Ánh sáng từ chiếc bật lửa vỏ đạn tuy nhỏ bé nhưng lại mang sức ấm kỳ diệu. Thứ được đúc ra từ vật liệu chiến tranh chết chóc ấy, qua đôi tay người lính, lại trở thành nơi thắp sáng niềm tin, nuôi dưỡng tâm hồn và che chở cho những ước mơ hòa bình dạt dào giữa lòng đất lạnh.


