Khác

Bát muối mặn của Kin Chu Phìn 2

Lào Cai12/01/2026Tẩn Tả Mẩy2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lý Vần Nhàn, người Kin Chu Phìn 2. Tuổi thơ tôi lớn lên trong những năm cuối của bóng Pháp. Tôi còn nhớ rất rõ vị mặn của nước mắt và vị nhạt của bát cơm không muối. Khi dân Mường Hum nổi dậy, Pháp cấm bán muối. Cả bản ăn rau rừng chấm nước lã. Người già lả đi, trẻ con gầy như que củi. Cha tôi bị bắt đi phu làm đường. Ông đi khi trời chưa sáng, về khi trăng lên đỉnh núi. Không công, không cơm. Mẹ tôi vừa nuôi con, vừa lo thuế. Thuế thân, thuế ruộng, thuế vườn, đủ thứ. Nhà tôi làm nương nhưng vẫn bị thu thuế ruộng. Thuốc phiện làm nhiều trai bản mất sức lao động. Có người chết trong lều hút. Thổ ty chiếm đất rừng, dân mất nương. Mỗi năm nhà tôi thiếu ăn chín tháng. Tôi từng nghĩ mình không sống nổi qua mùa đông. Nhưng người bản tôi vẫn bám đất, bám làng. Tôi kể lại cho con cháu để chúng hiểu rằng, hạt muối hôm nay không chỉ mặn vị biển, mà còn mặn mồ hôi và máu. Phải sống cho xứng đáng. Phải biết quý từng bát cơm. Phải giữ bản làng như giữ chính mạng sống mình.

→ Bài học cho con cháu: Đừng coi những điều nhỏ bé hôm nay là hiển nhiên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn