Bát Ngô Men Rừng Và Tình Nghĩa Biên Thùy
Ở vùng biên giới Hà Giang, chiến tranh không chỉ là những trận pháo kích mà còn là cuộc chiến sinh tồn giữa đá xám và sương mù. Đơn vị tôi đóng quân trên những cao điểm toàn đá tai mèo, thiếu nước, thiếu rau xanh trầm trọng. Nếu không có bà con dân bản, chúng tôi khó lòng bám trụ nổi.
Tôi nhớ mùa đông năm 1980, sương muối phủ trắng rừng, tiếp tế dưới xuôi chưa lên kịp. Mế em trong bản đã vận động bà con, mỗi nhà bớt lại một bát ngô khô, nấu thành những nồi mèn mén (ngô hấp) thơm phức rồi gùi lên chốt cho bộ đội. Giữa cái lạnh thấu xương, cầm bát mèn mén nóng hổi, chấm với chút muối ớt, chúng tôi thấy ấm lòng lạ thường.
Ngược lại, những lúc ngớt tiếng súng, chúng tôi lại xuống bản giúp bà con khai hoang, dạy các cháu học chữ. Tình quân dân ở biên giới như cây thông, cây sa mộc bám sâu vào đá. Chúng tôi cùng ăn, cùng ở, cùng canh giữ từng tấc đất nơi địa đầu. Bát ngô men rừng ấy chứa đựng cả tấm lòng của người miền núi với cách mạng, là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua gian khổ để bảo vệ biên cương của Tổ quốc.


