Bạt Núi Mở Đường: Bài Ca Thanh Niên Xung Phong Và Đóa Hoa Rừng Khai Sáng (Mặt Trận Giao Thông)
"Không có việc gì khó / Chỉ sợ lòng không bền / Đào núi và lấp biển / Quyết chí ắt làm nên." Có một mặt trận không có những trận giáp lá cà, nhưng mồ hôi và máu đổ xuống không hề kém cạnh bất kỳ tọa độ lửa nào. Đó là mặt trận mở đường của lực lượng Thanh niên xung phong. Giữa những cánh rừng đại ngàn Tây Bắc sương giá hay dọc dải Trường Sơn bom cày đạn xới, hàng vạn chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi đã lấy ngực mình làm lá chắn bảo vệ những tuyến đường giao thông nông thôn và huyết mạch.
Bạt Núi Mở Đường: Bài Ca Thanh Niên Xung Phong Và Đóa Hoa Rừng Khai Sáng (Mặt Trận Giao Thông)
"Không có việc gì khó / Chỉ sợ lòng không bền / Đào núi và lấp biển / Quyết chí ắt làm nên."
Có một mặt trận không có những trận giáp lá cà, nhưng mồ hôi và máu đổ xuống không hề kém cạnh bất kỳ tọa độ lửa nào. Đó là mặt trận mở đường của lực lượng Thanh niên xung phong. Giữa những cánh rừng đại ngàn Tây Bắc sương giá hay dọc dải Trường Sơn bom cày đạn xới, hàng vạn chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi đã lấy ngực mình làm lá chắn bảo vệ những tuyến đường giao thông nông thôn và huyết mạch.
Tiếng Mìn Phá Đá Và Lửa Lòng Nhiệt Huyết Mở đường giữa vùng rừng núi hiểm trở là một cuộc chiến thực sự với thiên nhiên và bom đạn. Dụng cụ của họ chỉ là những chiếc cuốc chim, xẻng, xà beng và những khối thuốc nổ tự tạo.
Lửa ở đây là những tiếng nổ chát chúa phá vỡ vách đá tai mèo dựng đứng. Là những đêm pháo sáng của địch soi rực cả một góc rừng, kéo theo sau là những trận mưa bom ném xuống hòng cắt đứt tuyến đường chi viện.
Lửa còn là ngọn lửa thử thách sức người: những cơn sốt rét rừng run bần bật, những vắt, muỗi và cái đói quay quắt. Nhưng tất cả những thứ "Lửa" khắc nghiệt ấy đều phải lùi bước trước ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ. Khi đường bị đánh hỏng, với khẩu hiệu "Máu có thể đổ, đường không thể tắc", hàng trăm con người lại lao ra trong màn đêm, lấp hố bom, san đất đá để thông tuyến trước lúc bình minh.
Nhành Hoa Tự Do Trên Tuyến Đường Vừa Mở Sự lãng mạn của những người đi mở đường không nằm ở đâu xa, mà ở ngay trên chính những con đường đất đỏ gồ ghề vừa được khai sinh.
Hoa của mặt trận này chính là sức trẻ phơi phới. Sau những giờ lao động rã rời, khi bàn tay đã tứa máu vì bám vào đá núi, những thanh niên xung phong lại quây quần bên nhau dưới giao thông hào. Tiếng hát, tiếng hò xô vang vọng cả một góc rừng, đập tan đi sự u tịch của chốn thâm sơn cùng cốc.
Hoa còn là những mầm xanh, những đóa hoa chuối rừng đỏ tươi hay nhành hoa sim tím biếc mọc lên dọc hai bên mép đường mới mở. Khói bụi của thuốc nổ không thể làm phai sắc hoa tự nhiên, giống như bom đạn thù không thể vùi lấp được khát vọng tự do. Mỗi một mét đường được mở ra, ánh sáng của hy vọng lại tràn vào, đưa những chuyến xe chở nặng nghĩa tình tiền tuyến - hậu phương băng băng tiến bước.
Tượng Đài Bằng Đất Đá Và Tinh Thần Tuổi Trẻ
Câu chuyện bạt núi mở đường của lực lượng thanh niên xung phong là minh chứng rõ nét cho sức mạnh dời non lấp biển:
Lửa: Là chướng ngại vật của tự nhiên và sự tàn phá của kẻ thù. Nhưng chính sự khốc liệt ấy đã tôi luyện nên ý chí kiên cường, dám nghĩ, dám làm của những người thanh niên không bao giờ lùi bước trước gian khó.
Hoa: Là tinh thần lạc quan, là tình đồng chí thiêng liêng và những nụ cười tỏa nắng giữa bùn lầy. Những tuyến đường được đắp lên không chỉ bằng đất đá, mà còn bằng cả xương máu và những mùa hoa tuổi trẻ tươi đẹp nhất.
Dù thời gian trôi qua, những tuyến đường giao thông len lỏi qua các sườn đồi núi năm xưa nay đã được trải nhựa thênh thang, nhưng dấu chân của những người thanh niên mở đường vĩ đại ấy vẫn mãi in sâu, hóa thành bài ca bất diệt của lòng dũng cảm.



