Bát nước bên đường hành quân
Trên tuyến đường chiến lược năm xưa, giữa những ngày bom đạn ác liệt, một bát nước chè xanh của người dân ven đường đã giúp nữ thanh niên xung phong Trần Thị Mai có thêm sức lực hoàn thành nhiệm vụ. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, bà vẫn nhớ mãi nghĩa tình quân dân giản dị ấy.
Năm 1968, Trần Thị Mai tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ. Công việc của bà và đồng đội chủ yếu là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông cho những đoàn xe đi qua.
Ngày ấy, đường hành quân không giống những con đường hôm nay. Có đoạn vừa sửa xong đã lại xuất hiện hố bom. Có những đêm cả đội phải làm việc trong ánh sáng hạn chế, chỉ mong đoàn xe kịp vượt qua trước khi trời sáng.
Một buổi trưa, sau nhiều giờ làm việc dưới nắng nóng, Mai gần như kiệt sức. Đúng lúc ấy, một bà cụ sống gần tuyến đường mang ra một ấm nước chè xanh và mấy củ khoai luộc.
Bà cụ bảo: “Các cháu ăn đi, nhà chẳng có gì, chỉ có khoai với nước chè.”
Mai nhớ mãi bát nước hôm đó. Nó chẳng phải món quà quý giá, nhưng trong hoàn cảnh thiếu thốn, lại trở thành sự động viên vô cùng lớn.
Cô gái trẻ tiếp tục công việc. Những ngày sau, mỗi khi đoàn xe đi qua, người dân hai bên đường thường tìm cách giúp đỡ các chiến sĩ và TNXP bằng những điều nhỏ nhất: bó rau, củ khoai, gáo nước, chiếc khăn lau mặt.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, Mai trở về Hải Phòng. Nhiều năm đã trôi qua nhưng mỗi khi nhắc đến những ngày thanh xuân ấy, bà không chỉ nhớ tiếng bom mà còn nhớ những bát nước, củ khoai và ánh mắt thân tình của người dân.
Với bà, đó chính là một phần vẻ đẹp của chiến tranh: giữa những mất mát khốc liệt vẫn luôn có tình người âm thầm tỏa sáng.



