BÁT NƯỚC CHÈ CUỐI NGÀY
BÁT NƯỚC CHÈ CUỐI NGÀY
Một chiều cuối năm, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ giữa rừng. Anh Phương kiếm được ít lá chè rừng rồi đun nước cho cả tiểu đội. Bếp lửa nhỏ bập bùng giữa cái lạnh của núi rừng.
Nước chè không đậm, cũng chẳng có đường, nhưng ai cũng nâng niu từng ngụm. Sau một ngày hành quân vất vả, bát nước chè nóng khiến mọi người thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Anh em ngồi quây quần kể chuyện gia đình, chuyện quê hương và những dự định sau chiến tranh. Có người muốn trở về làm ruộng. Có người muốn tiếp tục học tập. Có người chỉ mong được gặp lại cha mẹ.
Ngoài trời, gió rừng thổi nhẹ qua những tán cây. Khói từ bếp lửa bay lên hòa vào màn đêm đang buông xuống.
Không ai biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi giữa chiến tranh.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc về thời hoa lửa, điều anh Phương nhớ nhất không phải là những trận bom ác liệt, mà chính là bát nước chè nóng và tiếng cười của đồng đội bên bếp lửa cuối ngày.


