BÁT NƯỚC CHÈ ĐẤT NUNG CỦA BÀ MẸ THÀNH CỔ (1)
BÁT NƯỚC CHÈ ĐẤT NUNG CỦA BÀ MẸ THÀNH CỔ
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Hữu Tiến (Cựu chiến binh Sư đoàn 325)
"Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, đơn vị chúng tôi đóng chốt trong một căn hầm đổ nát ngay sát mép sông Thạch Hãn. Giữa lúc trận địa đang khốc liệt nhất, pháo địch dập liên tục, mẹ bảy – một bà mẹ địa phương từ chối di tản – vẫn bám trụ lại trong căn hầm chữ A của mình.
Mỗi buổi sáng, mẹ lại dùng chiếc niêu đất nung cũ kỹ, nấu một nồi nước chè xanh đậm đặc hái từ rặng chè sau vườn đã bị bom phạt ngang ngọn. Mẹ ôm chiếc niêu nước còn nóng hổi, bò dọc theo giao thông hào mang đến cho từng chiến sĩ. Bát nước chè chát đắng, bốc khói nghi ngút được đựng trong chiếc bát sứt vòi của mẹ.
Mẹ Bảy quệt nước mắt bảo: 'Mấy đứa uống đi cho tỉnh táo đầu óc mà bắn giặc. Con mẹ cũng là bộ đội, nhìn các con mẹ thương như con ruột mình''. Bát nước chè thời hoa lửa của mẹ Bảy ngày ấy đã gột rửa hết những mệt mỏi, căng thẳng của những đêm không ngủ, tiếp thêm sức mạnh tinh thần vô song để chúng tôi kiên cường giữ vững từng tấc đất Thành cổ lịch sử."



