Bát nước chè xanh
Buổi chiều oi ả.
Đơn vị tranh thủ nghỉ bên một ngôi nhà còn sót lại sau nhiều trận bom.
Một cụ bà từ trong căn bếp bước ra.
Trên tay bà là chiếc ấm nhôm cũ.
– Các con uống ngụm nước cho đỡ khát.
Một chiến sĩ vội xua tay.
– Bà giữ lại mà dùng.
Bà múc từng bát nước chè xanh.
– Nhà bà chẳng còn gì quý.
Chỉ còn ấm nước này.
Các con uống đi rồi còn giữ đất cho dân.
Người lính nâng bát nước bằng hai tay.
Nước chè không ngọt.
Nhưng trong cổ họng anh, đó là vị ấm áp nhất.
Khi đơn vị lên đường, bà cụ đứng trước cổng, dõi theo cho đến khi những chiếc mũ tai bèo khuất hẳn sau hàng tre.
Năm tháng qua đi.
Người chiến sĩ ấy trở lại.
Ngôi nhà không còn.
Nhưng cây chè trước sân vẫn xanh.
Ông hái một nắm lá, pha một ấm nước.
Hương chè vẫn như năm nào.
Thông điệp: Tình cảm của Nhân dân là nguồn sức mạnh vô tận tiếp thêm nghị lực cho người lính.



