Mùa hè năm 1968, ngã ba Đồng Lộc trở thành toạ độ chết bởi những trận mưa bom rải thảm của địch [battle]. Thao là tiểu đội phó của một đơn vị thanh niên xung phong bám trụ tại đây để lấp hố bom, thông đường cho xe ra tiền tuyến.
Hơn một năm ròng rã lăn lộn giữa khói bụi và thuốc súng, Thao chưa một lần được về thăm nhà, dù quê cô chỉ cách đó chừng hai mươi cây số. Cô nén nỗi nhớ mẹ vào những nhát cuốc bổ xuống mặt đường.Một buổi trưa nắng gắt như đổ lửa, sau một đợt oanh tạc dữ dội, khói bom còn chưa tan hết [battle]. Thao đang cùng đồng đội cào đất thì bỗng nghe tiếng gọi thất thanh từ phía xa:"Thao ơi! Có phải con Thao đó không con?"Thao sững sờ quay lại. Giữa bãi đất đá xám ngoét trơ trụi, một bóng dáng nhỏ gầy, lưng còng đang dợm bước đi tới. Đó là mẹ của cô. Người mẹ già đã lặn lội đi bộ suốt đêm, gánh trên vai đôi quang gánh nhỏ vượt qua bao nhiêu trạm gác để tìm con."Mẹ! Sao mẹ lại ra đây? Nguy hiểm lắm!", Thao buông cuốc lao đến, ôm chầm lấy mẹ, nước mắt tuôn rơi làm nhòe đi khuôn mặt lấm lem bùn đất.Mẹ không nói gì, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve khuôn mặt gầy đi nhiều của con gái. Mẹ vội vàng dỡ chiếc nón lá, bưng ra một chiếc bát sành đựng nước chè xanh vẫn còn hơi ấm."Mẹ nấu chè tươi ở nhà, gánh ra cho con và các đồng đội uống cho mát ruột. Uống đi con!", giọng mẹ nghẹn ngào.Bát nước chè xanh mộc mạc mang theo cả hương vị quê hương và tình mẹ bao la. Thao bưng bát nước chia cho các chị em trong tiểu đội cùng uống. Giữa trận địa khốc liệt [battle], ngụm nước chè xanh của mẹ như một liều thuốc thần kỳ xua tan đi bao mệt mỏi, sưởi ấm tâm hồn những cô gái trẻ.Cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài chưa đầy mười phút. Tiếng còi báo động rú vang báo hiệu máy bay địch lại sắp ập đến."Mẹ về đi! Nhanh lên mẹ!", Thao gạt nước mắt, đẩy mẹ xô vào ngách hầm trú ẩn gần nhất của dân quân, rồi cô lại cùng đồng đội lao ra mặt đường để tiếp tục công việc dẫn xe qua.Mẹ đứng trong hầm nhìn theo bóng con gái nhỏ bé chạy giữa màn khói đạn mịt mù mà thắt lòng. Nhưng mẹ biết, con gái mẹ đang gánh vác một sứ mệnh thiêng liêng.Nhiều năm trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Mỗi khi ngồi bên ấm chè xanh tỏa khói, bà Thao lại rưng rưng nhớ về mười phút ngắn ngủi được gặp mẹ giữa tọa độ lửa năm xưa. Đó là bát nước chè ngọt ngào nhất trong cuộc đời bà, minh chứng cho sức mạnh vĩ đại của tình mẫu tử vượt qua mọi tàn khốc của chiến tranh.