Bát nước chè xanh giữa trận địa pháo
Giữa trận địa pháo nóng bỏng ở Quảng Trị, một bát nước chè xanh nấu vội từ lá rừng đã trở thành “phần thưởng” quý giá nhất sau mỗi trận pháo kích. Câu chuyện của ông Võ Văn Hùng là ký ức giản dị mà sâu sắc về tình đồng đội, sự sẻ chia và tinh thần lạc quan của người lính thời hoa lửa.
Năm 1973, ông Võ Văn Hùng cùng đơn vị pháo binh đóng quân tại một trận địa ở Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “túi bom” vì bị địch pháo kích liên tục. Công việc của họ là bám pháo, giữ trận địa và sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.
Trong điều kiện chiến đấu căng thẳng, nước uống luôn khan hiếm. Những ngày nắng gắt, anh em phải đi rất xa mới lấy được nước suối, còn ban đêm thì luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.
Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Lập, quê ở Thanh Hóa, người rất khéo tay và luôn tìm cách cải thiện đời sống cho anh em. Một hôm, Lập phát hiện ven suối có nhiều cây chè rừng mọc tự nhiên.
Anh nảy ra ý tưởng hái lá chè về nấu nước cho cả đơn vị.
Ban đầu, nhiều người không tin:
– Giữa trận địa mà còn nấu nước chè?
Lập chỉ cười:
– Càng bom đạn thì càng phải có cái gì đó để giữ tinh thần.
Chiều hôm ấy, sau một trận pháo kích dữ dội, đơn vị vừa hoàn thành việc khắc phục hư hại thì Lập đã nhóm một bếp nhỏ trong hầm dã chiến, nấu nồi nước chè xanh từ lá rừng.
Khi nước sôi, mùi thơm nhẹ lan ra giữa không gian đầy khói bụi. Anh lần lượt rót từng bát nhỏ cho anh em.
Ông Võ Văn Hùng nhớ lại:
“Chỉ là một bát nước chè thôi, nhưng lúc đó nó quý lắm. Uống vào thấy tỉnh táo, thấy ấm lòng, và quan trọng hơn là thấy mình vẫn còn sống giữa chiến tranh.”
Một lần, trận địa bị pháo kích bất ngờ ngay sau khi vừa nấu xong nước chè. Cả đơn vị phải tản ra công sự. Khi quay lại, nồi nước đã nguội lạnh, nhưng Lập vẫn cẩn thận giữ lại phần còn lại.
Anh nói:
– Chè nguội rồi thì mai nấu lại. Quan trọng là anh em còn đủ.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Võ Văn Hùng nhiều lần gặp lại đồng đội cũ. Nguyễn Văn Lập sau chiến tranh trở về quê, tiếp tục cuộc sống giản dị, nhưng vẫn giữ thói quen nấu nước chè xanh cho hàng xóm mỗi dịp họp mặt.
Ông Hùng xúc động nói:
“Bát nước chè ngày ấy không chỉ để uống. Nó là hơi ấm, là tinh thần, là tình đồng đội không gì thay thế được trong những năm tháng thời hoa lửa.”


