Bài viết

BÁT NƯỚC CHÈ XANH NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐÔNG NAM BỘ VÀ LỜI HẸN TRỞ VỀ NƠI MÁI NHÀ THỌ VĂN

Thanh Hóa16/09/2026lephamthihong498@gmail.com (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khép lại chuỗi hành trình tìm về những nhân chứng lịch sử, Đoàn Thanh niên xã Hoằng Hóa chúng tôi có dịp dừng chân tại căn nhà bình yên của bác Lê Xuân Sinh ở thôn Thọ Văn – người lính từng tham gia chiến đấu kiên cường tại trung đoàn E48F320 trên chiến trường Đông Nam Bộ khốc liệt. Bên bóng mát của khoảng sân nhà, bác Sinh mỉm cười đón chúng tôi bằng sự mộc mạc, gần gũi của một người lính đã đi qua muôn vàn thử thách của chiến tranh. Lật mở từng ký ức găm sâu trong tâm khảm, bác kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ, nơi mà cái thiếu thốn lớn nhất đôi khi chỉ là một hớp nước sạch hay bát nước chè xanh ấm lòng như ở quê nhà. Bác nhớ nhất là những ngày nắng cháy ở chiến trường miền Đông, giữa cái nóng rát da rát thịt và tiếng đạn pháo rền vang mỗi ngày, anh em trong tiểu đội thường nhường nhau từng hớp nước cuối cùng trong chiếc bình tông lõm lưng. Có những buổi chiều dừng chân nghỉ giữa cánh rừng thưa, mấy người đồng đội gốc Thanh Hóa lại ngồi lại bên nhau, nhắc về hương vị nước chè xanh mặn mòi của thôn Thọ Văn, về tiếng thoi dệt hay mùi khói bếp chiều quê để lấy đó làm động lực vượt qua mọi hy sinh, hiểm nguy. Bác bảo, nhiều đồng đội cùng trung đoàn ngày ấy đã anh dũng ngã xuống khi tuổi đời mới mươi mốt, mười hai; trước lúc trút hơi thở cuối cùng, họ chỉ kịp nắm chặt tay bác dặn dò hãy sống thật tốt, hãy thay họ trở về xây dựng lại quê hương Thọ Văn thân yêu. Những lời dặn khắc sâu ấy đã trở thành kim chỉ nam giúp bác giữ vững tinh thần thép qua từng trận đánh cho đến ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam năm 1975. Nhìn ánh mắt xúc động đan xen niềm tự hào của bác, tuổi trẻ chúng tôi không khỏi nghẹn ngào, cảm nhận sâu sắc cái giá vô giá của độc lập, tự do hôm nay. Nắm chặt tay thế hệ trẻ, bác Sinh gửi gắm niềm tin yêu trọn vẹn, dặn dò các đoàn viên thanh niên phải luôn đoàn kết, học tập tốt, đem tri thức và sức trẻ cống hiến cho xã Hoằng Hóa, để Thọ Văn ngày càng đổi mới và phát triển bền vững. Chia tay bác khi hoàng hôn buông xuống, chúng tôi ra về với lòng đầy tự hào, tự hứa sẽ tiếp nối ngọn lửa cách mạng hào hùng mà thế hệ các bác đã giữ gìn bằng cả tuổi thanh xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁT NƯỚC CHÈ XANH NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐÔNG NAM BỘ VÀ LỜI HẸN TRỞ VỀ NƠI MÁI NHÀ THỌ VĂN | Câu chuyện thời hoa lửa