Bài viết

Bát Nước Chè Xanh Nửa Đêm Trực Chiến

Lào Cai10/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bát Nước Chè Xanh Nửa Đêm Trực Chiến

Nhân chứng kể: Mẹ Nguyễn Thị Tân (Cựu dân quân hỏa tuyến, Quảng Bình)

"Đất Quảng Bình quê mẹ những năm 1965 - 1967 không có ngày nào bình yên. Tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ hòa cùng tiếng pháo hạm đội từ biển bắn vào xé toạc màn đêm. Đêm đêm, khi các đoàn xe tải quân sự chuẩn bị vượt phà Gianh, mẹ cùng chị em trong xã lại gánh những hũ nước chè xanh nóng hổi ra tận trận địa cao xạ để tiếp sức cho bộ đội. Nước chè phải chọn những lá chè bánh tẻ tươi rói, đun sôi bằng củi khô trong những chiếc nồi đại, đượm hương thơm nồng nàn.

Mẹ nhớ mãi một đêm mùa đông rét buốt, mưa phùn giăng lối, trận địa pháo bị máy bay địch oanh tạc dữ dội. Khi tiếng bom vừa dứt, mẹ quẩy đôi gánh băng qua những hố bom còn khét lẹt khói súng, mang nước đến cho các chiến sĩ. Một chú lính trẻ măng, mặt mũi sạm đen vì bụi than, hai tay run cầm cập vì lạnh, đỡ lấy bát nước chè xanh từ tay mẹ. Chú áp hai lòng bàn tay vào thành bát sứ để sưởi ấm, rồi hớp một ngụm lớn, nở nụ cười rạng rỡ: 'Nước của mẹ ngọt và ấm quá, con như được tiếp thêm mười sức lực'

Bát nước chè xanh giản dị nơi trận địa nửa đêm trực chiến ấy không chỉ xua đi cái lạnh giá, cái mệt mỏi của những người lính phòng không, mà nó là biểu tượng cho tình mẫu tử bao la, cho sự đùm bọc gắn kết giữa quân và dân. Những giọt nước chè thắm đượm tình quê hương ấy đã theo chân các anh vào tận chiến trường miền Nam, nuôi dưỡng một niềm tin quyết thắng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bát Nước Chè Xanh Nửa Đêm Trực Chiến | Câu chuyện thời hoa lửa