BÁT NƯỚC CHÈ XANH TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
BÁT NƯỚC CHÈ XANH TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Tuấn (Cựu lính tân binh Sư đoàn 325)
"Đoàn quân chúng tôi hành quân từ Bắc vào Nam dọc theo đường mòn mòn mỏi mùa hè năm 1972. Cái nắng chang chang của miền Trung như thiêu như đốt, bụi đất đỏ bám trắng xóa từ đầu đến chân. Ai cũng mệt lả, họng khô khốc vì khát nước, những chiếc bình tông mang theo đã cạn kiệt từ nửa buổi sáng.
khi đoàn quân đi qua một chặng đường rặng tre già thuộc địa phận đất lửa Vĩnh Linh, chúng tôi bất ngờ thấy một quán nước nhỏ dã chiến dựng bên vệ đường. Ngồi đó là cụ bà tóc bạc phơ, lưng còng rạp, bên cạnh là ba cái nồi đồng lớn khói bốc nghi ngút. Đó là những nồi nước chè xanh được cụ nấu từ sáng sớm để đón bộ đội ra tiền tuyến.
Cụ già bưng từng bát nước chè xanh to, trao cho từng chiến sĩ. Bát nước chè nóng hổi, chát ngọt ngào thơm mùi lá tươi làm bừng tỉnh cả cơ thể đang rã rời của chúng tôi. Cụ nhìn chúng tôi, đôi mắt nhăn nheo rơm rớm nước mắt, cụ bảo: 'Uống đi các con, uống cho mát cái dạ rồi vào trong đó đánh thắng giặc Mỹ nhé. Con trai út của cụ cũng đi vào trong đó ba năm rồi chưa có tin tức gì...'.
Chúng tôi uống gắp gáp bát nước chè của cụ, lòng trào dâng một cảm xúc thiêng liêng khó tả. Bát nước chè xanh thô sơ của người mẹ giới tuyến không chỉ giải tỏa cơn khát thể xác, mà nó tiếp thêm cho chúng tôi lòng căm thù giặc và tình yêu quê hương đất nước vô bờ bến. Chúng tôi chào cụ rồi lại vội vã khoác ba lô lên đường, mang theo vị chát ngọt nghĩa tình của mẹ đi suốt cuộc chiến tranh."


