Bát Nước Chè Xanh Và Mùa Đông Ở Căn Cứ Lệ Chi"
Câu chuyện diễn ra vào mùa đông năm 1967 tại căn cứ sơ tán Lệ Chi (Gia Lâm, Hà Nội) — thời điểm đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc dữ dội nhất. Giữa những cơn mưa rào rét mướt và khói lửa chiến tranh của "thời hoa lửa", sự quan tâm âm thầm, tỉ mỉ của Bác Hồ dành cho những người chiến sĩ bảo vệ đêm ngày đã trở thành kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong tâm khảm của người thương bệnh binh, chiến sĩ cảnh vệ.
Năm 1967, máy bay Mỹ bắn phá Hà Nội ngày đêm. Để bảo đảm an toàn cho Trung ương Đảng và Bác Hồ, lực lượng cảnh vệ phải đưa Bác về làm việc tại căn cứ sơ tán ở Lệ Chi (Gia Lâm). Điều kiện sinh hoạt ở căn cứ vô cùng thiếu thốn, giữa đồng bãi sông Hồng lộng gió và cái rét như cứa vào thịt da của mùa đông miền Bắc.
Đại tá Phan Văn Xoàn — khi ấy là sĩ quan cảnh vệ trực tiếp tiếp cận bảo vệ Bác — nhớ lại: Đêm ấy, nhiệt độ xuống rất thấp, trời mưa rào lất phất. Các chiến sĩ cảnh vệ phải gác ngoài trời, nép mình dưới những hào giao thông đắp tạm bằng đất thịt ướt nhẹp để quan sát các hướng.
Rạng sáng, khi ánh đèn dầu trong phòng làm việc của Bác vẫn sáng quay gắt, Bác Hồ bất ngờ đẩy cửa bước ra. Bác khoác chiếc áo bông cũ, tay cầm một chiếc phích nước và vài chiếc cúp gốm nhỏ. Bác đi thẳng về phía gác của đồng chí Phan Văn Xoàn.
Thấy Bác ra giữa đêm rét, ông Xoàn hốt hoảng chạy lại:
— Bác ơi, trời rét và sương lắm, Bác vào nhà nghỉ kẻo lạnh ạ!
Bác Hồ không vào ngay mà mỉm cười, đặt chiếc phích xuống mạn hào rồi rót ra một bát nước chè xanh còn nghi ngút khói, đưa tận tay cho người chiến sĩ cảnh vệ:
— Chú uống đi cho ấm người. Bác ngồi trong nhà có đèn, có vách che mà còn thấy rét, các chú đứng gác ngoài sương gió thế này thì chịu sao nổi.
Nhìn đôi bàn tay gầy gộc của Bác trao bát nước nóng, đồng chí Phan Văn Xoàn xúc động đến nghẹn ngào, hai tay đỡ lấy bát chè mà nước mắt hòa lẫn với nước mưa trên má. Bác nhìn quanh vọng gác ướt đẫm rồi dặn dò bằng giọng dịu dàng:
— Thời kỳ này là thời kỳ khốc liệt nhất, quân dân ta ở hai miền đang dồn sức cho chiến trường. Các chú bảo vệ Bác cũng là đang bảo vệ cách mạng. Nhưng muốn bảo vệ tốt thì bản thân các chú phải khỏe. Bác đã dặn bếp nấu thêm nước gừng nóng, hết ca trực chú nhắc anh em xuống uống ngay kẻo nhiễm lạnh.
Bát nước chè xanh đêm mùa đông năm 1967 ấy không chỉ sưởi ấm cơ thể người chiến sĩ cảnh vệ giữa giông bão chiến tranh, mà còn thắp sáng ngọn lửa quyết tâm trong lòng đồng chí Phan Văn Xoàn và các đồng đội. Chính tình thương yêu như cha già dành cho con trẻ của Bác Hồ đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần vô giá, giúp họ vững vàng tay súng, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Trung ương và Bác Hồ đi qua những năm tháng "thời hoa lửa" gian khổ của dân tộc.



