BÁT NƯỚC GIỮA ĐƯỜNG HÀNH QUÂN - NĐC
Có những hôm nắng như đổ lửa, nước uống cạn sạch. Anh em ai cũng khát khô cổ, môi nứt nẻ. Một lần, đơn vị tôi đi qua một bản nhỏ. Khi ấy, dân bản cũng rất nghèo, cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Một bà cụ thấy chúng tôi đi qua, liền mang ra một bát nước. Chỉ là nước suối thôi, nhưng trong hoàn cảnh đó, nó quý vô cùng.
“Tôi tham gia bộ đội năm 1953, hành quân lên chiến trường gần Điện Biên. Những ngày đó, chúng tôi phải đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày, vượt đèo, lội suối, mang theo vũ khí và lương thực.
Có những hôm nắng như đổ lửa, nước uống cạn sạch. Anh em ai cũng khát khô cổ, môi nứt nẻ.
Một lần, đơn vị tôi đi qua một bản nhỏ. Khi ấy, dân bản cũng rất nghèo, cuộc sống thiếu thốn đủ bề.
Một bà cụ thấy chúng tôi đi qua, liền mang ra một bát nước.
Chỉ là nước suối thôi, nhưng trong hoàn cảnh đó, nó quý vô cùng.
Bà nói:
‘Các con uống đi cho đỡ khát… rồi còn đánh giặc.’
Chúng tôi ngại lắm, vì biết bà cũng chẳng có gì nhiều. Nhưng bà cứ nhất quyết đưa.
Tôi cầm bát nước, uống một ngụm mà thấy như cả cơ thể sống lại.
Các anh em khác cũng thay nhau uống, ai cũng xúc động.
Trước khi đi, chúng tôi chào bà. Bà chỉ nói một câu giản dị:
‘Các con cố đánh thắng, cho dân mình đỡ khổ.’
Sau này, khi tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, tôi luôn nhớ đến bát nước ấy.
Nó không chỉ giúp chúng tôi vượt qua cơn khát, mà còn tiếp thêm niềm tin và sức mạnh.
Đến bây giờ, mỗi lần uống nước, tôi lại nhớ về bà cụ năm xưa.
Một bát nước nhỏ… nhưng chứa cả tấm lòng của nhân dân dành cho bộ đội.
Chiến thắng không chỉ đến từ súng đạn, mà còn từ những nghĩa tình như thế.”



