BÁT NƯỚC GIỮA RỪNG
BÁT NƯỚC GIỮA RỪNG
BÁT NƯỚC GIỮA RỪNG
Hôm ấy đơn vị hành quân xuyên rừng.
Trời nóng.
Nước trong bi đông gần cạn.
Một chiến sĩ trẻ ngồi xuống bên gốc cây.
“Cho tôi xin ngụm nước.”
Người đồng đội đưa bi đông.
Anh lính trẻ uống một ngụm rồi đưa lại.
“Uống nữa đi.”
“Thôi.”
“Uống đi.”
“Cậu cũng cần.”
Người kia lắc đầu:
“Chúng ta còn phải đi xa.”
Hai người tiếp tục hành quân.
Đến chiều, họ tìm thấy một khe nước.
Cả đơn vị vui như bắt được vàng.
Những chiếc bi đông được đổ đầy.
Không ai tranh nhau.
Người lính năm xưa sau này kể:
“Chiến tranh dạy tôi nhiều điều. Nhưng điều nhớ nhất vẫn là tình đồng đội. Khi mình đói, người khác chia cơm. Khi mình khát, người khác chia nước. Khi mình ngã, người khác kéo mình đứng lên.”
Có lẽ vì thế mà những người lính dù cách xa nhau nửa thế kỷ, gặp lại vẫn gọi nhau bằng hai tiếng:
“Đồng đội.”



