Bát nước giữa rừng già
Bà Đinh Thị Vân là cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ trên tuyến Đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Trong các buổi giao lưu truyền thống, bà thường kể về tình đồng đội và những nghĩa cử giản dị đã tiếp thêm sức mạnh cho những người đang ngày đêm bám trụ trên tuyến lửa.
Mùa khô năm 1972, nắng rừng Trường Sơn gay gắt đến mức những chiếc bi đông nước nhanh chóng cạn sạch. Sau nhiều giờ san lấp hố bom và sửa đường, tổ thanh niên xung phong của bà Đinh Thị Vân ai cũng khát cháy cổ.
Khi công việc vừa tạm ngưng, một chiến sĩ lái xe từ đoàn vận tải dừng lại bên đường. Anh mở chiếc can nhỏ còn lại rất ít nước rồi rót vào chiếc ca nhôm, mời mọi người uống.
Nhìn thấy số nước quá ít, không ai nỡ uống trước. Người thì bảo dành cho người vừa bị cảm nắng, người lại bảo để người lái xe còn phải tiếp tục hành trình. Chiếc ca nước cứ được chuyền từ tay người này sang người khác mà vẫn còn nguyên.
Cuối cùng, bà Vân lấy chiếc ca, chia phần nước ít ỏi ấy thành nhiều ngụm nhỏ để mọi người cùng uống. Mỗi người chỉ nhấp một ngụm, vừa đủ làm dịu cơn khát. Không ai nói gì nhiều, nhưng ai cũng cảm nhận được tình đồng đội trong hoàn cảnh thiếu thốn.



