Bát nước giữa trưa hè
Một bát nước đơn sơ giữa trưa nắng đã trở thành kỷ niệm sâu sắc, thể hiện tình quân dân gắn bó trong những năm tháng chiến tranh.
Năm 1972, anh Lương Văn Bình cùng đơn vị công binh làm nhiệm vụ mở đường qua một vùng đồi khô cằn. Trời nắng như đổ lửa, đất đá nóng bỏng, nước mang theo nhanh chóng cạn dần.
Đến giữa trưa, cả đơn vị dừng lại nghỉ. Ai cũng khát, môi khô nứt, nhưng lượng nước còn lại rất ít, phải chia nhau từng ngụm nhỏ.
Đúng lúc đó, một bà cụ từ ngôi nhà nhỏ gần đó chậm rãi bước ra. Trên tay bà là một chiếc bát sứ đựng đầy nước.
Bà nói:
“Các chú uống tạm cho đỡ khát.”
Anh Bình vội đứng dậy:
“Bà để dành mà dùng, chúng cháu còn chịu được.”
Nhưng bà cụ lắc đầu:
“Các chú làm việc vất vả, bà có bao nhiêu cũng muốn chia.”
Cuối cùng, anh Bình đón lấy bát nước. Anh không uống ngay mà chuyền cho đồng đội. Mỗi người chỉ nhấp một ngụm nhỏ, nhưng ai cũng thấy mát lòng.
Khi bát nước quay lại, anh Bình mới uống phần còn lại. Nước không nhiều, nhưng cảm giác lúc ấy thật đặc biệt.
Trước khi quay vào nhà, bà cụ còn dặn:
“Cố gắng giữ sức nhé các chú.”
Chiều hôm đó, công việc vẫn nặng nhọc, nắng vẫn gay gắt, nhưng ai cũng như có thêm sức.
Nhiều năm sau, anh Bình kể lại:
“Bát nước hôm ấy không chỉ giúp chúng tôi đỡ khát, mà còn cho chúng tôi thấy mình không bao giờ đơn độc.”



