Cựu chiến binh

Bát nước giữa trưa lửa

Câu chuyện kể về một bát nước nhỏ giữa cái nắng khốc liệt nơi chiến trường, nhưng lại chứa đựng tình đồng đội sâu sắc và sức mạnh vượt qua gian khó.

Bắc Ninh06/04/2026Ngô Thị Vân Oanh (Trường Tiểu học Phú Lâm 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, anh Võ Thành Nam là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ rà phá bom mìn và mở đường. Công việc của anh luôn đối mặt với hiểm nguy, lại diễn ra dưới cái nắng gay gắt của miền Trung.

Một buổi trưa, đơn vị đang khẩn trương xử lý một quả bom chưa nổ nằm giữa tuyến đường quan trọng. Nắng như đổ lửa, mặt đất nóng rát, ai cũng khát khô cổ.

Nước mang theo đã cạn từ lâu. Cả đội vẫn cố gắng làm việc, vì nếu chậm trễ, đoàn xe phía sau sẽ không thể đi qua.

Đúng lúc đó, một em bé chừng mười tuổi từ làng gần đó chạy đến. Trên tay em là một chiếc ca nhôm nhỏ, trong đó có nước. Em rụt rè nói:
“Cháu… mang nước cho các chú…”

Cả đội sững lại. Chiếc ca nhỏ ấy chẳng đủ cho tất cả, chỉ vừa một người uống. Anh Nam nhìn đồng đội, rồi nhẹ nhàng nói:
“Để phần nước này cho người đang trực tiếp xử lý bom.”

Người chiến sĩ đang làm nhiệm vụ nhận bát nước, uống từng ngụm nhỏ. Khi uống xong, anh cúi xuống xoa đầu em bé:
“Cảm ơn cháu, bát nước này quý hơn tất cả.”

Nhờ chút nước ấy, anh lấy lại bình tĩnh và hoàn thành việc xử lý quả bom an toàn. Con đường được thông, đoàn xe tiếp tục hành trình.

Nhiều năm sau, anh Nam vẫn nhớ mãi hình ảnh em bé với chiếc ca nhôm:
“Giữa chiến tranh, một bát nước cũng có thể tiếp thêm sức mạnh. Đó là tình dân với lính, là điều không bao giờ quên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn