Bát Nước Gừng Và Chiếc Chăn Bông Trên Đỉnh Núi Rồng
Kỷ niệm trong một đợt rét đậm đỉnh điểm giữa rừng sâu Việt Bắc, ghi lại sự quan tâm chu đáo, tinh tế và lòng bao dung sâu sắc của Bác Hồ dành cho người chiến sĩ bảo vệ trẻ tuổi giữa thời hoa lửa.
Vào mùa đông năm 1951, thời tiết ở vùng núi cao Việt Bắc khắc nghiệt vô cùng. Những đợt gió mùa đông bắc tràn về mang theo sương muối phủ trắng xóa cây rừng, cái lạnh như cắt da cắt thịt. Căn lán nhỏ của Bác Hồ nằm trên sườn núi Rồng (Định Hóa, Thái Nguyên) lộng gió.
Đồng chí Nguyễn Quang Thắng được giao ca gác đêm từ 12 giờ đêm đến 2 giờ sáng – khoảng thời gian trời rét buốt nhất. Mặc dù đã khoác chiếc áo trấn thủ cũ và quấn thêm chiếc khăn len, cái lạnh thấu xương của núi rừng vẫn khiến đồng chí Thắng rung lên từng hồi, đôi bàn tay cầm súng tê dại, môi thâm tím vì lạnh.
Khoảng 1 giờ sáng, thấy trong lán Bác vẫn còn ánh đèn dầu tù mù, đồng chí Thắng cố gắng đứng thẳng người, nhón từng bước chân thật nhẹ để không phát ra tiếng động làm ảnh hưởng đến Bác. Nhưng Bác Hồ – vốn có thói quen làm việc muộn và rất nhạy bén – đã nhận ra người chiến sĩ gác ngoài hiên đang gồng mình chống chọi với cái lạnh.
Bác Hồ đẩy cửa lán bước ra. Tay Bác bưng một chiếc ca nhôm nhỏ còn bốc khói nghi ngút. Bác đi lại gần đồng chí Thắng, đưa ca nước ấm cho ông và dịu dàng bảo:
"Chú Thắng này, cầm lấy ca nước gừng nóng này uống ngay đi cho ấm người! Đêm nay trời rét quá, sương muối xuống nhiều lắm."
Đồng chí Thắng xúc động đến nghẹn ngào, hai tay đỡ lấy ca nước gừng, giọng run run:
"Báo cáo Bác, cháu không sao ạ! Bác làm việc khuya quá, Bác phải giữ gìn sức khỏe ạ!"
Bác Hồ không nói gì thêm, Bác lẳng lặng quay vào lán. Một lúc sau, Bác trở ra, trên tay cầm theo chiếc chăn bông mỏng – chiếc chăn duy nhất mà Bác dùng để đắp hàng đêm. Bác tiến lại gần, tự tay choàng chiếc chăn lên vai đồng chí Thắng rồi cẩn thận xếp lại mép chăn cho kín gió.
Đồng chí Thắng hốt hoảng định tháo chăn ra trả Bác:
"Bác ơi, không được đâu ạ! Chiếc chăn này Bác dùng để đắp ngủ, cháu đứng gác di chuyển liên tục nên không lạnh đâu ạ, Bác mang vào đắp đi Bác!"
Bác Hồ giữ chặt tay đồng chí Thắng, ánh mắt tràn đầy tình thương yêu của một người cha dặn dò:
"Bác ở trong lán kín gió hơn, lại có bếp lửa than hồng bên cạnh. Chú đứng gác ngoài trời lộng gió thế này, không có chăn khoác thì ngấm lạnh sinh bệnh đấy. Chú có khỏe thì Bác mới yên tâm làm việc, căn cứ mới an toàn được. Cứ khoác chăn gác hết ca rồi trả Bác!"
Nói rồi Bác Hồ vỗ nhẹ vào vai đồng chí Thắng, mỉm cười rồi quay vào lán tiếp tục làm việc bên bàn giấy.
Hơi ấm từ ca nước gừng cay nồng cùng chiếc chăn bông của Bác đã sưởi ấm trọn vẹn cơ thể và tâm hồn người chiến sĩ trẻ giữa đêm đông giá lạnh. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má đồng chí Thắng, hòa cùng cái lạnh của sương đêm nhưng lòng ông lại ấm áp đến lạ kỳ.



