BÁT NƯỚC LÁ ĐINH LĂNG TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM TRÙNG KHÁNH Nhân chứng kể lại: Bác Nông Văn Khải (Cựu chiến binh Sư đoàn 346, Cao Bằng)
BÁT NƯỚC LÁ ĐINH LĂNG TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM TRÙNG KHÁNH
Nhân chứng kể lại: Bác Nông Văn Khải (Cựu chiến binh Sư đoàn 346, Cao Bằng)
Bối cảnh lịch sử: Cuối tháng 2 năm 1979, dải núi cao Trùng Khánh chìm trong giá rét và sương muối buốt nhói. Nhiều chiến sĩ trẻ miền xuôi lên chốt chưa quen thời tiết bị cảm sốt, chân tay sưng tấy không bóp nổi cò súng.
"Cái lạnh luồn qua tấm áo trấn thủ sờn rách, ngấm vào tận xương tủy làm anh em run rẩy ôm súng dưới hầm chữ A tối tăm. Thấy bộ đội đau ốm, đồng bào các dân tộc quanh vùng đã không quản pháo kích, lặn lội vào rừng sâu đào rễ đinh lăng già đem lên tận chiến hào.
Mế đem đun sùng sục nước rễ cây trong chiếc nồi tôn méo mó bám đầy muội than. Cầm bát nước đinh lăng thời hoa lửa màu vàng nhạt, khói bốc nghi ngút từ tay mế, lòng chúng tôi ấm lại kỳ lạ. Vị nước đắng chát tê đầu lưỡi nhưng khi nuốt vào thì ngọt hậu, xua đi cái lạnh thấu xương và cơn nhức mỏi, giúp lính trẻ vững vàng đứng dậy bám bệ súng giữ đất."



