BÁT NƯỚC LÁ ỔI RỪNG TRÊN ĐỈNH ĐÈO KHAU PHẠ SƯƠNG PHỦ
BÁT NƯỚC LÁ ỔI RỪNG TRÊN ĐỈNH ĐÈO KHAU PHẠ SƯƠNG PHỦ
Dưới cái nắng cháy da người của những ngày hè đỏ lửa, những đoàn xe vận tải quân sự liên tục vượt đỉnh đèo Khau Phạ. Bên một quán nước nhỏ dựng tạm bằng tre lá bên sườn đèo lộng gió sương mờ, có một người mẹ già tóc bạc phơ tên mẹ sáu. Hằng ngày, bất chấp máy bay trinh sát địch gầm rú trên đầu, mẹ vẫn lặn lội vào rừng bẻ những cành lá ổi rừng về nấu nước. Mẹ dùng chiếc nồi đồng lớn, đốt củi rừng để nấu ra những bát nước vàng óng, thơm nồng đượm nghĩa tình hậu phương sưởi ấm lòng. Mỗi khi chiếc xe tải Zil-130 dừng chân nghỉ máy, mẹ lại đôn hậu bê từng bát nước mát lành trao tận tay những người lính trẻ. "Uống bát nước lá rừng quê hương cho mát lòng, vững tay lái mà vượt qua mưa bom bão đạn nghe các con của mẹ!" – mẹ cười bảo. Vị chát nhẹ hòa cùng vị ngọt hậu của lá ổi như xua đi mọi mệt mỏi, bụi đường khói súng của những dặm dài hành quân khốc liệt. Tấm lòng bao là của mẹ sáu trên đỉnh đèo lộng gió đã trở thành bệ đỡ tinh thần thiêng liêng cho hàng ngàn chiến sĩ lái xe đêm. Bát nước thời hoa lửa ấy mãi in đậm trong ký ức người lính như dòng sữa ngọt ngào của quê mẹ anh hùng.


