BÁT NƯỚC LÁ VỐI RỪNG VÀ TIẾNG HÁT TRÊN LÁN TRẠI THANH NIÊN XUNG PHONG
BÁT NƯỚC LÁ VỐI RỪNG VÀ TIẾNG HÁT TRÊN LÁN TRẠI THANH NIÊN XUNG PHONG
Trời mùa hè miền Trung nắng cháy da người, một đại đội nữ thanh niên xung phong đang miệt mài san lấp hố bom để thông đường cho xe ra mặt trận. Nhận thấy các cô gái đã thấm mệt, cổ họng khản đặc vì bụi đất và nắng nóng, mẹ Năm – một người mẹ nghèo sống dưới chân đồi – đã gánh một đôi chum sành nặng bước lên lán trại.
Trong chum là nước lá vối rừng được mẹ thức đêm nấu kỹ, pha thêm chút mật ong rừng ngọt mát. Bát nước vối thơm nồng của mẹ Năm như một liều thuốc bổ xua tan đi cái ngột ngạt của trận địa. Bên lán trại sạm khói bom, các cô gái vừa uống nước vừa cùng mẹ hát vang bài ca yêu đời, tạo nên một khoảng lặng vô cùng lãng mạn và tràn đầy lạc quan cách mạng.



