Bát nước - lòng dân
Sau một chặng hành quân dài, những người lính khát đến khô cả cổ.
Đúng lúc ấy, họ gặp một căn nhà nhỏ ven đường.
Một bà cụ bước ra, trên tay là chiếc gáo và nồi nước chè xanh nóng hổi.
– Các chú uống đi.
Người lính trẻ uống một ngụm rồi hỏi:
– Nhà bà còn nước không?
Bà cụ cười:
– Còn chứ. Các chú cứ uống đi, hết bà lại lấy thêm cho.
Nhưng họ biết trong mùa khô, nước sạch quý hơn bất cứ thứ gì.
Một người lính lấy chiếc bi đông ra, xin phép lấy thêm một ít.
Bà cụ gật đầu.
Trước khi đi, người lính đặt một nắm gạo nhỏ lên bàn.
Bà cụ đẩy lại:
– Thôi, các chú mang đi mà ăn.
Người lính cười:
– Bác cho chúng cháu nước, chúng cháu gửi bác chút gạo.
Hai bên nhìn nhau. không ai nói thêm điều gì. chiếc xe lại lên đường.
Nhiều năm sau, người lính vẫn nhớ bát nước năm ấy.
Giữa chiến tranh, có những điều rất nhỏ bé nhưng đủ khiến người ta nhớ cả một đời.


