Bát nước mưa
Giữa trưa nắng Trường Sơn, anh bộ đội bị thương, khát cháy cổ. Một bà mẹ dân tộc chạy ra, đưa anh bát nước mưa hứng trong lá chuối. “Uống đi con.” Bát nước mưa mát lạnh, ngọt hơn bất cứ thứ nước nào anh từng uống. Trước khi đi, anh cúi đầu: “Mai này hòa bình, con sẽ quay lại thăm mẹ.” Anh không kịp quay lại. Nhưng bát nước mưa ấy, anh mang theo suốt cuộc đời — trong ký ức.
Giữa trưa nắng Trường Sơn, anh bộ đội bị thương, khát cháy cổ. Một bà mẹ dân tộc chạy ra, đưa anh bát nước mưa hứng trong lá chuối.
“Uống đi con.”
Bát nước mưa mát lạnh, ngọt hơn bất cứ thứ nước nào anh từng uống. Trước khi đi, anh cúi đầu:
“Mai này hòa bình, con sẽ quay lại thăm mẹ.”
Anh không kịp quay lại. Nhưng bát nước mưa ấy, anh mang theo suốt cuộc đời — trong ký ức.



