Bát Nước Muối Biển Và "Mệnh Lệnh Mở Đường Vượt Sóng
Kỷ niệm trong những ngày đầu thành lập tuyến vận tải chiến lược Đường Hồ Chí Minh trên biển, ghi lại sự dũng cảm về tư duy, tầm nhìn hướng biển và tình cảm tha thiết của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đối với những người lính "tàu không số".
Vào cuối năm 1961, trước nhu cầu chi viện vũ khí cấp bách cho chiến trường miền Nam khi địch tăng cường đánh phá tuyến Trường Sơn, Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương quyết định mở tuyến vận tải chiến lược trên Biển Đông (Đoàn 759). Đây là một nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy: chở hàng ngàn tấn vũ khí bằng những chiếc tàu gỗ nhỏ bé, giả dạng tàu đánh cá để vượt qua hệ thống radar, hạm đội tuần tra dày đặc của Mỹ - chính quyền Sài Gòn.
Một đêm giữa tháng 10 năm 1962, trước khi chuyến tàu gỗ đầu tiên chở vũ khí rời bến Bến Thủy (Hải Phòng) vào Cà Mau do thuyền trưởng Bông Văn Dĩa chỉ huy, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trực tiếp xuống tận bến đỗ ngầm để kiểm tra và chia tay cán bộ, chiến sĩ.
Trời đêm trên biển lạnh rét, gió chướng thổi mạnh. Đại tướng Võ Nguyên Giáp bước lên chiếc tàu gỗ chật hẹp, tự tay sờ vào từng hòm đạn, từng khẩu súng được ngụy trang cẩn thận dưới những khoang chứa cá.
Đại tướng tập hợp đội ngũ cán bộ thủy thủ lại trên căn sàn gỗ chật hẹp. Nhìn những gương mặt dạn dạn sương gió, đôi bàn tay chai sạn vì sóng biển của các thủy thủ miền Nam và miền Bắc, Đại tướng vô cùng xúc động. Ông không dùng những lời khẩu hiệu đao to búa lớn, mà nắm chặt tay từng người, ôn tồn dặn dò:
"Các đồng chí! Đường đi trên biển lần này là con đường hy sinh và dũng cảm. Địch có tàu to, hạm đội hiện đại, radar tối tân, còn chúng ta chỉ có những chiếc tàu gỗ nhỏ và lòng yêu nước.
Nhưng tôi tin các đồng chí sẽ thắng. Vì chúng ta đi bằng trí tuệ, bằng sự mưu trí của người Việt Nam hiểu rõ từng luồng lạch, từng ngọn sóng quê hương."
Đại tướng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt thuyền trưởng Bông Văn Dĩa và Trung tướng Nguyễn Bá Phát rồi dặn thêm một chỉ thị nghiêm cẩn nhưng chan chứa tình người:
"Bằng mọi giá phải đưa vũ khí đến tay đồng bào, chiến sĩ miền Nam. Nhưng nhớ kỹ: Tuyệt đối giữ bí mật! Nếu bị địch phát hiện, phải mưu trí đánh trả; trong trường hợp tối khẩn cấp, phải sẵn sàng hủy tàu, hủy hàng để bảo vệ bí mật con đường.
Tuy nhiên, người làm chỉ huy như tôi luôn mong mỏi ngày thắng lợi sẽ được đón đầy đủ từng người các đồng chí trở về. Mỗi thủy thủ của 'Tàu không số' là một tài sản vô giá của Tổ quốc!"
Nói rồi, Đại tướng rót một chén nước chè xanh mặn mòi hơi sương biển, cùng uống chung với các chiến sĩ như một lời thề quyết thắng trước khi tàu rời bến.
Chuyến tàu gỗ đầu tiên đó đã cập bến Vàm Lũng (Cà Mau) an toàn, mở ra huyền thoại Đường Hồ Chí Minh trên biển – một kỳ tích trong lịch sử chiến tranh hiện đại. Sau này, mỗi lần gặp lại các chiến sĩ "tàu không số", Đại tướng Võ Nguyên Giáp luôn ôm chặt từng người và hỏi thăm tỉ mỉ đời sống của gia đình họ như những đứa con xa nhà trở về.



