BÁT NƯỚC RỄ CÂY KHÚC KHẮC TRÊN ĐỈNH CAO MA SƠN Nhân chứng kể lại: Bác Lương Văn Pẩu (Cựu chiến binh Sư đoàn 337)
BÁT NƯỚC RỄ CÂY KHÚC KHẮC TRÊN ĐỈNH CAO MA SƠN
Nhân chứng kể lại: Bác Lương Văn Pẩu (Cựu chiến binh Sư đoàn 337)
"Mùa đông năm 1979 tại mặt trận biên giới Lạng Sơn, đơn vị chúng tôi chốt giữ trên đỉnh Cao Ma Sơn lộng gió. Cái rét mướt của vùng núi cao cộng với sương muối buốt thấu tận xương tủy khiến nhiều chiến sĩ lính mới bị tê dại tay chân, các khớp sưng tấy không thể ôm súng tuần tra, môi ai nấy đều nứt nẻ chảy máu.
Thương bộ đội, đồng bào người nùng ở bản nhỏ ven chân núi đã lặn lội vào sâu trong những khe đá tai mèo để đào rễ cây khúc khắc (thổ phục linh). Các mế mang về rửa sạch đất cát, thái lát mỏng rồi đun sôi sùng sục trong những chiếc nồi hông lớn bằng đất nung, gùi bộ lên tận công sự chốt giữ.
Vị nước rễ cây khúc khắc thời hoa lửa ngày ấy có vị chát thắt ở đầu lưỡi, nhưng uống vào thấy lòng ngực ấm sực lên, hơi nóng lan tỏa đều ra các đầu ngón tay ngón chân. Bát nước đượm tình nghĩa đồng bào vùng biên ấy chính là liều thuốc quý, xua tan đi cái lạnh thấu xương để chúng tôi giữ vững tay súng bảo vệ từng tấc đất biên cương."



