BÁT NƯỚC RỄ CÂY MÁU NGƯỜI TRÊN ĐỈNH CAO BẰNG Nhân chứng kể lại: Bác Thào Văn Pao (Cựu chiến binh Sư đoàn 346)
BÁT NƯỚC RỄ CÂY MÁU NGƯỜI TRÊN ĐỈNH CAO BẰNG
Nhân chứng kể lại: Bác Thào Văn Pao (Cựu chiến binh Sư đoàn 346)
"Mùa đông năm 1979, chiến sự nổ ra khốc liệt khắp dải biên cương phía Bắc. Trên các cao điểm chốt giữ ở Cao Bằng, cái rét dưới 0 độ C kèm theo sương muối đậm đặc khiến chân tay các chiến sĩ tê dại, môi nứt nẻ rỉ máu, nhiều đồng chí bị cước chân sưng vù không thể đứng vững trên mâm pháo hay bám chiến hào tuần tra.
Thương bộ đội Cụ Hồ, đồng bào người Dao, người Tày ở các bản lưng chừng núi đã lội rừng rậm dốc đứng, đào từng gốc cây máu người (một loại dây leo rừng tiết nhựa đỏ, có tác dụng bổ máu, sinh khí huyết). Các mế đem băm nhỏ vỏ và rễ cây, đun sùng sục trong những chiếc hũ đất lớn rồi gùi bộ băng qua những nẻo đường bị pháo địch tầm xa bắn chặn để mang lên trận địa.
Từng bát nước rễ cây thời hoa lửa màu đỏ sẫm như son, bốc khói thơm nồng được chuyền tay nhau giữa các chiến sĩ ngay bên bệ súng. Vị nước chát tê, ấm nồng chưng cất từ lòng đất và tình nghĩa đồng bào vùng biên đã sưởi ấm lòng chiến sĩ, giúp huyết mạch lưu thông, xua tan cái giá lạnh để anh em chắc tay súng giữ vững từng tấc đất quê hương."



