BÁT NƯỚC RỄ ĐINH LĂNG TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM HOÀNG SU PHÌ Nhân chứng kể lại: Bác Lò Văn Pằng (Cựu chiến binh Sư đoàn 355)
BÁT NƯỚC RỄ ĐINH LĂNG TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM HOÀNG SU PHÌ
Nhân chứng kể lại: Bác Lò Văn Pằng (Cựu chiến binh Sư đoàn 355)
Bối cảnh lịch sử: Mùa xuân năm 1979, hướng Hoàng Su Phì (Hà Tuyên) chìm trong những ngày sương mù phủ trắng xóa. Nhiều chiến sĩ tân binh miền xuôi chưa quen thời tiết bị sốt rét rừng, chân tay sưng phù, cống rụt không bóp nổi cò súng.
"Cái rét đồi cao buốt nhói vào xương tủy, áo trấn thủ mỏng manh không cản nổi những đợt gió rít qua khe đá tai mèo. Thấy bộ đội ngã bệnh nhiều, đồng bào Dao từ bản xa đã lặn lội gùi theo những rổ rễ đinh lăng già và củ sâm đất đào từ rừng sâu lên tận chiến hào.
Mế già đem bỏ vào chiếc nồi tôn méo mó, đun sùng sục ngay bên bếp công sự giấu kín khói. Cầm bát nước rễ đinh lăng thời hoa lửa màu vàng nhạt, bốc khói cay nồng mùi đất rừng từ tay mế, chúng tôi uống ực một hơi. Vị đắng chát nhưng hậu ngọt lịm lan khắp cơ thể, làm dịu hẳn cơn đau nhức, sưởi ấm những bàn chân đang tê dại để anh em tiếp tục ghìm chặt tay súng giữ đất."



