BÁT NƯỚC RỄ SÂM
BÁT NƯỚC RỄ SÂM ĐẤT TỪ HẬU PHƯƠNG TRÊN CHỐT GIÓ TRÙNG KHÁNH
Nhân chứng kể lại: Bác Lò Văn Pao (Cựu chiến binh Sư đoàn 355)
Bối cảnh lịch sử: Mùa xuân năm 1979, hướng phòng thủ dọc các dải đồi cao Trùng Khánh (Cao Bằng) chìm trong sương muối và giá rét. Anh em chiến sĩ phải ngâm chân dưới bùn hào sụt lở, sưng tấy khớp xương nghiêm trọng.
"Cái rét miền biên ải luồn qua áo trấn thủ sờn rách, ngấm vào xương tủy khiến nhiều lính trẻ miền xuôi lên chốt bị cảm sốt, run rẩy không nhấc nổi báng súng. Giữa lúc gian khó ấy, đồng bào từ tuyến sau đã không quản ngại pháo kích, lặn lội băng rừng gùi theo những hũ sành chứa đầy nước rễ sâm đất và quy rừng già thơm nồng lên tận chiến hào cho bộ đội.
Mế đem đun sùng sục ngay bên hốc đá dã chiến rồi cõng bộ lên tận chiến hào cho bộ đội. Cầm bát nước rễ sâm thời hoa lửa màu vàng nhạt, khói bốc nghi ngút từ tay đồng bào, lòng chúng tôi ấm lại. Vị nước chát tê đầu lưỡi nhưng khi uống vào làm dịu hẳn cơn đau nhức khớp, xua đi cái lạnh thấu xương. Ngụm nước đượm tình hậu phương ấy chính là liều thuốc quý tiếp thêm sinh lực và cái chí sắt đá để chúng tôi bám trụ chiến hào giữ đất."


